Thẩm Việt Châu định xoay người ngồi dậy phản kháng, tôi nhanh tay lẹ mắt, một tay nắm chặt hai cổ tay hắn, giữ chặt trên đỉnh đầu.
Tay còn lại theo kịch bản hệ thống đưa ra, bóp chặt lấy cổ hắn.
Để đề phòng xảy ra biến cố, tôi còn ngồi phịch lên đùi hắn, dùng sức đè xuống khiến hắn không thể cử động.
Xem kìa, tôi thông minh chưa, còn biết tự ý phát huy ngoài kịch bản nữa đấy.
Thẩm Việt Châu trợn tròn mắt, giọng điệu không rõ là vui hay giận, hỏi tôi: "Anh trai, anh muốn làm gì em?"
Còn phải hỏi sao? Chắc chắn là làm em rồi...
Hình như có chỗ nào đó sai sai.
Bỏ đi, không quan trọng.
Điều quái dị hơn là, tôi cư nhiên nghe ra được một tia hưng phấn ẩn giấu trong câu hỏi đó của Thẩm Việt Châu. Giống như thợ săn cuối cùng cũng đợi được con mồi sập bẫy vậy.
Hắn hưng phấn cái gì chứ? Chắc chắn là tôi nghe lầm rồi.
【Sau đó thì sao?】 Tôi âm thầm hỏi hệ thống trong lòng, 【Tiếp theo tôi nên làm gì?】
Ngươi cho chỉ thị đi chứ!
Đáp lại tôi là tiếng dòng điện "rè rè" của hệ thống.
Cái quỷ gì vậy???
Chuyện này thì có khác gì việc tôi đọc tiểu thuyết đến đoạn cao trào thì mất chương cơ chứ?
Cái hệ thống nát gì thế này, dùng bao lâu rồi, có phải quá hạn sử dụng rồi không?
Lúc mấu chốt lại đứt xích, có thể đổi cho tôi cái mới không hả?
Bầu không khí gượng gạo lập tức lan tỏa, tôi ngại ngùng đối diện với đôi mắt của Thẩm Việt Châu.
Bị tôi giày vò một hồi, bộ dạng hiện tại của Thẩm Việt Châu quả thực rất chật vật. Đuôi mắt ửng đỏ, nước mắt vương trên hốc mắt, nhìn chằm chằm vào tôi như thể giây sau sẽ rơi xuống. Cái cổ áo vốn đã mở rộng của hắn, giờ đây lại lộ ra nhiều hơn nữa.
Tim tôi "thịch" một cái, căn bản không dám nhìn nhiều.
Nói điêu đấy.
Đầu tôi hiện ra một dấu chấm hỏi lớn: Cơ n.g.ự.c lớn như vậy, rốt cuộc là tập luyện kiểu gì thế nhỉ? Nếu có thể cho tôi sờ một cái thì tốt biết mấy.
Nhan sắc của Thẩm Việt Châu đúng chuẩn nam chính, mày kiếm mắt sáng, đôi mắt chớp chớp như biết nói, bên trong chứa đầy sự lên án đối với hành vi cầm thú của tôi.
Tôi ngồi cưỡi trên bụng dưới của hắn, cảm nhận được hơi nóng ở chỗ nào đó.
Hắn tủi thân vô cùng, giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn, khiến tôi tạm thời quên đi sự khác thường kia.
"Anh trai, xin lỗi anh, em không cố ý đâu."
"Anh vừa mới cứu em, em biết anh là người tốt."
"Em về nhà chỉ là muốn có cha mẹ thôi, em thề, tuyệt đối không tranh giành gia sản với anh."
"Cầu xin anh, anh đừng ghét em có được không?"
"Cứ để em ở lại trong nhà đi."
Mỹ nam rơi lệ, ai mà chịu cho thấu?
Dù sao thì tôi không chịu nổi rồi.
Tôi nuốt nước bọt, một mặt thầm mắng hệ thống, một mặt ra sức tự chữa cháy cho mình: "Chào em, anh chỉ muốn chào hỏi em một chút thôi."
"Cách chào hỏi này em có thích không?"
"Nếu không thích, chúng ta có thể đổi cách khác."
Thật lòng mà nói, cái lý do này chính tôi nghe còn thấy thối như đánh rắm.
Tôi gượng ép duy trì nụ cười trên mặt, lòng nóng như lửa đốt sắp khóc đến nơi: "Hay là, anh cho em bóp lại nhé?"
"Nhưng mà..." Thẩm Việt Châu nhíu mày, chỉ chỉ vào bờ môi của mình, "Em nghe nói, nếu một người thích một người khác, khi chào hỏi sẽ hôn vào chỗ này."
Hả???
Thật sao???
Tôi mới đến đây lần đầu, không hiểu quy củ. Thế giới trong kịch bản này phóng khoáng đến vậy sao?