Hệ thống mất liên lạc, tôi chỉ có thể trố mắt nhìn Thẩm Việt Châu.
Sự do dự của tôi đã khiến Thẩm Việt Châu hiểu lầm rằng tôi không muốn quan tâm đến hắn.
"Em biết mà." Thẩm Việt Châu rũ mắt, tông giọng tràn đầy vẻ cô độc không thể che giấu.
"Anh trai, anh ghét em."
"Đều là lỗi của em, từ nhỏ em đã không được ai yêu thích, người duy nhất sẵn lòng bảo vệ em khi em gặp nguy hiểm, hóa ra cũng không thích em."
"Có phải em không nên sống trên đời này không?"
"Nếu em c.h.ế.t đi thì tốt rồi, như vậy anh trai sẽ không thấy chán ghét em nữa."
Nói xong, hắn nghiêng đầu sang một bên, bộ dạng đau đớn đến tột cùng ấy cứ như thể hắn đã nảy sinh ý định quyên sinh, không muốn sống nữa.
Tôi lập tức cuống cuồng. Tôi - một sinh viên đại học chính quy, mỗi ngày chỉ muốn làm việc thiện tích đức, đã bao giờ thấy cảnh tượng này đâu?
Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp phù đồ.
Tôi lập tức bật chế độ "cán bộ tâm lý", phủ nhận ngay: "Sao có thể chứ? Sao anh lại ghét em được?"
"Em sống cũng đâu phải để nhận được sự công nhận của anh."
"Vậy là anh trai thích em rồi." Thẩm Việt Châu mừng rỡ: "Anh hôn em một cái để chứng minh đi, được không?"
Suỵt, cái này có đúng không nhỉ?
Tôi lần đầu làm nhiệm vụ, không có kinh nghiệm gì cả. Tôi thấy chuyện này có vấn đề gì đó không nói nên lời.
Thấy tôi không nhúc nhích, Thẩm Việt Châu lại nói: "Chỉ hôn một cái thôi, chỉ cần một cái là em tin anh ngay."