Điều khiến tôi không ngờ tới nhất chính là, tôi còn chưa làm gì được Thẩm Việt Châu thì đã phải đối mặt với khủng hoảng sinh tồn.
Trước khi xuyên không tôi phải kiểm tra thể lực, không ngờ sau khi xuyên không rồi tôi vẫn phải kiểm tra thể lực.
Cái số nhọ gì thế này không biết.
Lại còn là chạy một nghìn mét nữa chứ.
Chạy xong cái này dễ lăn ra c.h.ế.t tại sân vận động lắm.
Sáu chữ độc ác nhất trên thế giới này, chẳng qua cũng chỉ là: "Tất cả mọi người, vào đường chạy."
Tôi bí mật thương lượng với hệ thống: 【Ngươi có thể gian lận giúp tôi không, để tôi không cần chạy mà vẫn được qua môn trực tiếp ấy.】
Hệ thống đáp lại rất lịch sự: 【Cút.】
Tôi: Má nó.
Thầy giáo thể dục chỉ tay vào tôi: "Em, đi vào kho thiết bị lấy dụng cụ kiểm tra ra đây."
Tôi ủ rũ lết xác về phía kho thiết bị.
Cái hệ thống vừa bảo tôi "cút" lúc nãy lại đon đả sáp tới: 【Ký chủ, tình tiết tiếp theo tới rồi đây.】
【Ngài mau gửi tin nhắn cho nam chính, bảo là ngài ở một mình trong kho thiết bị thấy sợ quá, ra lệnh cho hắn tới bầu bạn với ngài.】
【Nam chính có chứng sợ không gian kín, sau khi lừa được hắn tới rồi, ngài hãy lén đi ra và khóa trái cửa kho lại.】
【Trong đó tối om om, nam chính sẽ bị dọa đến mức sang chấn tâm lý cho xem.】
【Lúc đó ngài hãy thuận thế mỉa mai hắn, thưởng thức bộ dạng thảm hại của hắn.】
Bước chân hướng về kho thiết bị của tôi khựng lại, đột nhiên nhớ ra thiết lập của nam chính trong cuốn sách này.