Sau khi xuyên thành giả thiếu gia, tôi bị ràng buộc với một hệ thống phản diện, chuyên đi bắt nạt nam chính – thật thiếu gia

Chương 6

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Hôn một cái mà đổi lại mạng sống cho Thẩm Việt Châu, xem ra là một vụ mua bán khá hời.

Tôi hạ quyết tâm, nhắm tịt mắt lại.

Dù sao cũng chẳng mất miếng thịt nào, đều là trai thẳng với nhau, hôn một cái thì có làm sao?

Môi của Thẩm Việt Châu rất mềm, chạm vào giống như một viên kẹo dẻo bông gòn.

Thế rồi, một cảm giác đau nhói truyền tới, là Thẩm Việt Châu đã cắn vào môi tôi một cái.

Ơ kìa, tôi cũng đâu có đắc tội gì hắn, hắn cắn tôi làm chi???

Chẳng lẽ hắn nhìn ra ý đồ "mưu đồ bất chính" của tôi nên cố ý trả thù sao?

Tôi nhất định phải cẩn thận hơn, hắn thông minh thật đấy.

Thẩm Việt Châu lại như người không có lỗi gì, ánh mắt âm trầm nhìn tôi, khác hẳn vẻ yếu đuối bất lực lúc nãy. Hắn nhướng mày, dùng đầu lưỡi l.i.ế.m qua làn môi dưới vừa mới bị tôi hôn, nở nụ cười đầy ẩn ý: "Chậc chậc chậc, quả nhiên là rất ngọt."

Tôi bàng hoàng nhìn hắn, giác quan thứ sáu mách bảo tôi rằng hắn chắc chắn có vấn đề.

Mà còn là vấn đề cực lớn nữa kìa.

Sống lưng tôi lành lạnh, hắn bảo cái gì ngọt cơ? Tổng không thể là nói tôi chứ?

Hệ thống đâu có bảo tôi nam chính là một tên biến thái đâu?

Chưa đợi tôi kịp suy nghĩ sâu xa về vấn đề này, cái hệ thống đã im hơi lặng tiếng bấy lâu bỗng lên tiếng.

【Đậu xanh rau má! Tôi bảo ngài tát hắn một cái, sao hai người lại hôn nhau rồi?】

Tôi nghiến răng mắng lại: 【Ngươi còn mặt mũi mà nói à? Lúc nãy ngươi đi đâu hả?】

【Nói được nửa câu thì mất hút, làm sao tôi biết ngươi muốn tôi làm gì?】

Hệ thống cũng mù tịt: 【Tôi cũng không biết nữa, chắc là tín hiệu kém nên bị rớt mạng chăng.】

【Thôi kệ đi, ngài mau tát hắn một cái đi!】

Tôi đành phải chấp nhận cái lý do nực cười của hệ thống, chuyển tầm mắt sang gương mặt của Thẩm Việt Châu.

Tay tôi giơ lên giữa không trung, gương mặt đẹp đẽ thế này, nói thật là tôi hơi không nỡ xuống tay.

Thẩm Việt Châu lại trở về bộ dạng vô tội không hại ai, nhỏ giọng hỏi tôi: "Anh trai, sao anh cứ nhìn mặt em mãi thế?"

Hắn có vẻ rất hào hứng: "Anh có hứng thú với mặt của em à?"

Nói đoạn, chẳng biết hắn thoát ra khỏi sự khống chế của tôi từ lúc nào, hắn nắm lấy tay tôi đặt lên mặt mình: "Thế nào, anh sờ có thấy thích không?"

Làn da mịn màng như trứng gà bóc, tôi không nhịn được mà nặn nặn thêm vài cái, rồi gật đầu lia lịa.

Thế này thì ai mà chẳng thích cho được?

Đợi đã, sai sai, quá sai rồi!

Tôi cẩn thận hỏi hệ thống: 【Thống tử, thế này có tính là tôi đã tát hắn một cái không?】

Đừng có làm lỡ dở việc kiếm tiền của tôi đấy nhé.

Hệ thống cũng không chắc chắn: 【C-Có lẽ là tính nhỉ.】

 

back top