Sau khi bị Thẩm Việt Châu kéo đi chạy hết một nghìn mét, tôi nằm liệt trên sân vận động, sống dở c.h.ế.t dở.
Lưng đau chân mỏi, cái thắt lưng cứ như không còn là của mình nữa.
Tay Thẩm Việt Châu luồn xuống dưới eo tôi: "Có muốn em bóp eo cho anh không?"
Một thằng đàn ông to xác bóp eo cho tôi, chuyện này ra cái thể thống gì?
Dù hắn có đẹp trai đến mấy thì cũng... không phải là không thể.
Còn chưa đợi tôi đồng ý, Thẩm Việt Châu đã ấn lên eo tôi rồi.
Hắn khẽ nắn lớp thịt mềm của tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoay một vòng, khiến toàn thân tôi run lên bần bật vì ngứa.
Tôi nghi ngờ hắn đang trêu chọc mình, nhưng tôi không có bằng chứng.
Tôi bật dậy định tính sổ với hắn, nhưng cổ tay lại bị hắn khóa ngược lại.
Sau đó hắn liền nới lỏng lực tay, xoa bóp vừa phải.
Ừm...
Thực ra, cũng khá là thoải mái, xoa dịu hiệu quả cơn đau mỏi ở thắt lưng tôi.
Nhìn thế này, Thẩm Việt Châu cũng là một người tốt đấy chứ.
Tôi định lừa hắn vào phòng tối, hắn không những không giận mà còn lôi cái đứa sắp c.h.ế.t khiếp là tôi ra ngoài.
Lấy đức báo oán, không màng hiềm khích cũ, người này duyệt được đấy.
Tôi nheo mắt, không quên đóng vai phản diện kiêu căng hách dịch: "Anh phục vụ tiểu gia cho thoải mái vào thì mới có chỗ đứng ở Thẩm gia, hiểu không?"
Thẩm Việt Châu rất biết điều đáp lại: "Vâng, anh trai."
"Nếu anh thích, ngày nào em cũng có thể bóp cho anh."
Tôi không vui chút nào.
Lời nguyền rủa thật độc ác, tôi không thèm ngày nào cũng phải chạy một nghìn mét đâu!