Ta là một vị sư huynh ác độc trong một cuốn tiểu thuyết song nam chủ với lớp vỏ bọc "lãng tử quay đầu tìm người thành thật nhất để kết hôn".

Chương 12

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Ánh hừng đông mờ ảo, nắng vàng rực rỡ len qua khung cửa sổ chiếu vào trong phòng.

Ý thức rời rạc dần quay về, cảm giác khác lạ khó tả tràn ngập cơ thể cũng trở nên rõ rệt hơn.

Ta ngẩn người hồi lâu, cúi đầu nhìn cái kẻ đang vùi đầu vào hõm cổ ta hít hà như chó con... cái tên Văn Ức trần như nhộng, chính xác hơn là một Văn Ức đầy vết đỏ khắp người, ta run giọng: "Ngươi, ngươi... ngươi đã làm gì?"

Văn Ức ngẩng mặt lên, đổ ngược lại cho ta: "Không nên hỏi ta đã làm gì, mà là Đại sư huynh huynh đã làm gì mới đúng."

"Ta có thể làm gì?" Ta tức giận nói, "Chút sức lực tối qua của ta, gãi ngứa cho ngươi còn không xong."

Văn Ức nói: "Nói thì nói thế, nhưng Đại sư huynh à, tối qua huynh đã chính miệng nói muốn ta, ta không cho, huynh liền khóc, ta không làm huynh thỏa mãn, huynh liền đánh ta."

Ta phủ định ngay lập tức: "Không thể nào."

"Ngươi chắc chắn đang lừa ta."

"Phải hay không, Đại sư huynh trải nghiệm lại lần nữa chẳng phải sẽ biết sao?"

Khoảnh khắc âm cuối vừa dứt, Văn Ức đã hôn lên môi ta, dùng hành động thực tế để ta có được trải nghiệm cực hạn. Thân thể ta mềm nhũn, không còn chút sức lực nào níu lấy nệm giường, cố gắng ngăn cản hắn: "Ta là sư huynh của ngươi."

Văn Ức khựng lại một chút, rồi càng thêm mãnh liệt.

Gần đến buổi trưa mới tạm nghỉ.

Văn Ức bế ta vào phòng tắm tắm rửa, gần nửa canh giờ sau mới bước ra.

Đuôi mắt ta ướt đỏ, hung dữ nói: "Văn Ức, ngươi, ngươi chờ đấy cho ta, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu."

Mắt Văn Ức sáng lên, hớn hở: "Đại sư huynh muốn không bỏ qua cho ta thế nào?"

Ta: "... Ngươi cút đi."

Văn Ức chân thành: "Đại sư huynh, ta cũng muốn cút lắm, nhưng cái eo của huynh lúc này e là chịu không nổi."

Ta nghiến răng nghiến lợi: "Trong đầu ngươi hằng ngày đều nghĩ cái gì thế?"

Đôi mắt hồ ly nhìn hòn đá cũng thấy thâm tình của Văn Ức nhìn sâu vào đôi mắt chán đời nhìn cái cây cũng thấy vô tình của ta, nói: "Nghĩ về huynh."

"Đại sư huynh, ngày nào ta cũng nghĩ về huynh, nghĩ đến mức ăn không ngon, ngủ không yên."

Khóe miệng ta giật giật: "Lời này chính ngươi có tin không?"

Văn Ức chớp mắt: "Tin chứ."

"Tin cái lông gà." Ta đá vào chân hắn một cái: "Thả ta xuống."

Văn Ức trông ngoan ngoãn cực kỳ, bế ta đến bên giường rồi đặt xuống. Ta khép lại cổ áo lỏng lẻo, cảnh cáo: "Chuyện này ngươi biết ta biết, tuyệt đối không được để người thứ ba biết."

"Yên tâm đi, Đại sư huynh." Văn Ức nghiêm túc: "Ta nhất định sẽ bảo vệ sự trong sạch của huynh."

Ta: "... Cút."

 

back top