Ta là một vị sư huynh ác độc trong một cuốn tiểu thuyết song nam chủ với lớp vỏ bọc "lãng tử quay đầu tìm người thành thật nhất để kết hôn".

Chương 13

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Văn Ức cuối cùng đương nhiên là không "cút" thành công.

Không những không cút, mà còn bắt tay vào mặc quần áo cho ta. Mặc xong xuôi, ta cảnh cáo hắn lần nữa rằng ra ngoài không được động tay động chân, Văn Ức nghe tai trái ra tai phải, bước ra cửa là quên sạch sành sanh.

May mà sau khi trở về Tùy Tâm Tông đều là người nhà, cộng thêm quan hệ giữa ta và hắn vốn dĩ thân thiết, nên chẳng ai nhận ra có điều gì bất thường.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, để không cho Văn Ức biến thành giống như trong cốt truyện, ta đặc biệt lưu tâm đến việc tu luyện của hắn. Ta luôn tin rằng thực lực mới là đạo lý cứng, chỉ có bản thân mạnh lên mới có thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ, làm chuyện mình muốn làm.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã ba năm trôi qua.

Văn Ức từ thiếu niên mười bảy tuổi biến thành thanh niên hai mươi tuổi, tu vi từ Nguyên Anh đỉnh phong thăng lên Hóa Thần đỉnh phong.

Ta hài lòng đánh hắn một trận.

Người ta thường nói, đệ tử không bị sư huynh đánh thì cuộc đời không trọn vẹn. Văn Ức vừa cắm đầu chạy thục mạng vừa gào lên: "Đại sư huynh, huynh là Luyện Hư kỳ mà lại đánh một Hóa Thần kỳ như ta! Huynh không có võ đức! Á!"

Do không nhìn đường nên bị đá vấp ngã, Văn Ức ngã nhào xuống đất phát ra tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa.

Ta dịch chuyển đến bên cạnh, xách hắn dậy.

Văn Ức như con lười treo lên người ta, đáng thương nói: "Đại sư huynh, ta đau quá."

Ta nhìn gương mặt tuấn tú dính đầy mảnh vụn cỏ cây của hắn, làm một cái Thanh Khiết thuật cho hắn rồi hỏi: "Đau chỗ nào?"

Văn Ức: "Chân. Hình như không cử động được nữa rồi."

Hắn ôm lấy cổ ta, tự giác nói: "Đại sư huynh, huynh bế ta về đi."

Ta: "... Được."

Ta bế kiểu công chúa bế Văn Ức lên, đi về phía nơi ở của đệ tử thân truyền. Vào trong phòng ngủ của mình, ta đặt hắn lên sập mềm, lấy ra hộp thuốc nói: "Cởi."

Văn Ức vừa cởi quần áo vừa ngượng nghịu: "Thế này không tốt lắm đâu?"

Ta bình thản: "Đều xem qua bao nhiêu lần rồi, có gì mà không tốt?"

Văn Ức nghiêm túc: "Ta sợ mình lại 'chào cờ' trước mặt Đại sư huynh."

Ta: "......"

Im lặng hồi lâu, ta hít sâu một hơi: "Nhịn cho ta."

Văn Ức hùng hồn lý lẽ: "Phản ứng sinh lý không nhịn được."

Ta ngang ngược: "Vậy thì nỗ lực mà nhịn, nhịn đến khi không còn mới thôi."

Văn Ức nâng mặt: "Đại sư huynh, huynh thật bá đạo."

Ta cười như không cười: "Cần ta diễn cho ngươi xem màn 'Đại sư huynh bá đạo sủng ái nồng cháy' không?"

Văn Ức mong đợi: "Có thể sao?"

Ta ném một cốc trà sữa Dương Chi Cam Lộ ướp lạnh vào lòng hắn: "Trong mơ cái gì cũng có."

Văn Ức đỡ lấy cốc trà sữa, đuôi mày khóe mắt đều là ý cười: "Nhưng trong mơ không có cái nào thật bằng thực tế."

Ta không muốn chìm đắm trong giấc mơ hão huyền, ta muốn cùng ngươi ở ngoài đời thực.

Không nghe ra thâm ý của Văn Ức, ta đợi hắn cởi đồ xong, dùng đầu ngón tay lấy một lượng thuốc mỡ vừa đủ, bôi lên chỗ bầm tím do ngã của hắn.

Văn Ức uống Dương Chi Cam Lộ thanh mát ngon miệng, ngửi hương đào thơm ngát trên người ta, nhịn không được tâm hồn treo ngược cành cây. Đợi ta bôi thuốc xong cho hắn, một giây hắn cũng không đợi thêm, ôm chầm lấy ta vào lòng, hôn tới tấp.

Hôn rồi hôn, thế là lại vượt giới hạn.

 

back top