Tại bữa tiệc tối của giới hào môn, tôi trêu chọc cậu phục vụ ngoan ngoãn đang bưng rượu kia.

Chương 10

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhìn Hoắc Nhiên đang đứng trước bàn làm việc với nụ cười rạng rỡ, huyệt thái dương giật liên hồi.

"Ai sắp xếp cậu tới đây?"

"Anh trai tôi chứ ai." Hoắc Nhiên trả lời một cách hùng hồn, "Anh ấy bảo tôi tới chỗ anh học tập cho tốt, ngày ngày tiến tới."

Tôi cười vì tức: "Học tập? Học cách làm tôi tức c.h.ế.t à?"

Tôi cầm điện thoại nội bộ trên bàn, gọi thẳng cho Giám đốc nhân sự: "Vương tổng giám, chỗ tôi không cần thực tập sinh, đặc biệt là người của Hoắc Thị."

Đầu dây bên kia, Vương tổng giám giọng đầy khó xử: "Thẩm tổng, đây là phía Hoắc Thị đích thân yêu cầu, nói là một phần trong dự án hợp tác lần này. Họ bảo phái một liên lạc viên sang để tiện trao đổi giữa hai bên. Chúng ta... không tiện từ chối."

Tôi cúp điện thoại. Tốt lắm. Chiêu này của Hoắc Diễm chơi thật đẹp. Mượn danh nghĩa dự án hợp tác để đường đường chính chính cài người bên cạnh tôi. Đây là giám sát, cũng là một kiểu tuyên cáo chủ quyền.

Tôi ngước nhìn Hoắc Nhiên. Cậu ta vẫn đang cười, dường như hoàn toàn không nhận ra luồng áp suất thấp tỏa ra từ tôi.

"Thẩm tổng, vậy tôi ngồi đâu?"

Tôi chỉ tay vào vị trí đối diện: "Ngồi đó đi." Đó là nơi tôi thường dùng để chất đống đồ lặt vặt.

"Chịu khó chút nhé, nhị thiếu gia nhà họ Hoắc." Giọng tôi đầy châm chọc.

Hoắc Nhiên lại chẳng hề để tâm. Cậu ta đi tới, loáng cái đã dọn dẹp đống đồ sang một bên, rồi đặt túi xách của mình lên.

"Không chịu khó đâu." Cậu ta ngồi xuống, cách một chiếc bàn nhìn tôi, đôi mắt sáng lấp lánh: "Có thể mỗi ngày được nhìn thấy Thẩm tổng, đó là vinh hạnh của tôi."

 

back top