Những ngày tiếp theo... văn phòng của tôi trở thành nơi thường trực của Hoắc Nhiên.
Tôi đi đến đâu, cậu ta theo đến đó. Tôi đi họp, cậu ta xách túi cho tôi. Tôi đi gặp khách hàng, cậu ta làm tài xế. Tôi tăng ca, cậu ta ngồi đối diện gục mặt xuống bàn ngủ, hoặc chơi game.
Danh nghĩa là: ở bên cạnh tôi.
Cậu ta giống như một miếng kẹo mạch nha gỡ không ra, cũng là một phong cảnh rực rỡ trong văn phòng tôi.
Mấy đứa trẻ trong công ty, nhất là người mới, đều tưởng cậu ta là trợ lý tôi mới tuyển. Đẹp trai, miệng lại dẻo, gặp ai cũng gọi anh gọi chị.
Chưa đầy một tuần đã thu phục được lòng người cả bộ phận. Ngày nào cũng có người đưa đồ ăn vặt, nước uống cho cậu ta. Ngay cả dì lao công cũng khen cậu ta không dứt lời.
Chỉ có tôi biết. Thằng nhóc này căn bản không phải chó con gì cả. Cậu ta là một con sói đội lốt cừu. Một con sói... luôn sẵn sàng tha tôi về hang bất cứ lúc nào.
Hôm nay tan làm, tôi bị cậu ta chặn đường ở hầm gửi xe. Cậu ta dựa vào cửa xe của tôi, tay xoay xoay chùm chìa khóa.
"Thẩm tổng, đi ăn cơm nhé?"
"Không rảnh." Tôi ngắn gọn súc tích.
"Đừng mà." Cậu ta kéo cổ tay tôi, "Hôm nay sinh nhật anh trai tôi, nhà họ Hoắc có tiệc gia đình, anh ấy bảo tôi đưa anh qua đó."
Tôi nhíu mày: "Tôi đi làm gì?"
"Đi phá đám chứ làm gì."
Hoắc Nhiên cười đầy ẩn ý, "Anh với tư cách là người yêu cũ khắc cốt ghi tâm nhất của anh ấy, xuất hiện vào đúng ngày sinh nhật này, chẳng phải sẽ rất kịch tính sao?"
Tôi suýt chút nữa thì phì cười vì tức: "Hoắc Nhiên, cậu rốt cuộc muốn làm gì? Anh trai cậu phái cậu tới giám sát tôi, cậu giám sát thế này đấy à? Xúi giục tôi đi gây hấn với anh trai cậu?"
Nụ cười trên mặt Hoắc Nhiên thu lại. Cậu ta định thần nhìn tôi.
"Ai nói tôi là người của anh ta phái tới?"
Cậu ta cười khẩy một tiếng: "Tôi chỉ là tò mò, người có thể khiến người anh trai cao ngạo không ai bì kịp của tôi ghi nhớ suốt ba năm, rốt cuộc là người như thế nào. Bây giờ gặp rồi, cảm thấy... trăm nghe không bằng một thấy."
"Thẩm Ngôn," cậu ta tiến sát lại, hạ thấp giọng, "Tôi không tới để giám sát anh."
"Tôi tới để... cướp anh."