Tại bữa tiệc tối của giới hào môn, tôi trêu chọc cậu phục vụ ngoan ngoãn đang bưng rượu kia.

Chương 14

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

"Cút ra."

Giọng của Hoắc Diễm không có lấy một chút hơi ấm. Anh ta đưa tay ra muốn đẩy Hoắc Nhiên ra chỗ khác. Nhưng Hoắc Nhiên không hề lay chuyển.

"Em không."

"Anh, bao nhiêu năm nay, anh cái gì cũng tranh với em."

"Đồ chơi, tiền tiêu vặt, sự quan tâm của cha mẹ. Em đều nhường cho anh rồi."

"Nhưng anh ấy thì không được."

Hoắc Nhiên quay đầu lại nhìn tôi một cách sâu sắc. Trong ánh mắt đó chứa đựng một thứ cảm xúc phức tạp mà tôi không hiểu nổi. Có sự chấp nhất, có vẻ chí tại tất đắc, và còn có một tia... khẩn cầu?

Trái tim tôi bỗng chốc rối loạn.

"Hoắc Nhiên." Giọng Hoắc Diễm mang theo một tia cảnh cáo, "Em có biết mình đang nói gì không?"

"Em đương nhiên biết." Hoắc Nhiên nhìn lại Hoắc Diễm, không nhường nửa bước, "Em rất tỉnh táo."

"Người không tỉnh táo chính là anh."

"Anh căn bản không yêu anh ấy, anh chỉ là muốn chiếm hữu anh ấy mà thôi. Giống như những món đồ sưu tầm đắt giá của anh vậy."

"Anh ép anh ấy bỏ đi rồi, bây giờ còn muốn bắt anh ấy về, tiếp tục nhốt vào cái lồng của anh sao?"

"Em nói cho anh biết, không bao giờ có chuyện đó đâu."

Hai người đàn ông đẹp trai y hệt nhau đang đối đầu kịch liệt. Khí trường mạnh mẽ, đối chọi gay gắt. Những người xung quanh đến thở mạnh cũng không dám.

Tôi bị kẹp ở giữa hai người bọn họ, trở thành trung tâm của cơn bão. Ánh mắt Hoắc Diễm vượt qua vai Hoắc Nhiên, rơi lên người tôi. Ánh mắt đó sắc lẹm như một con dao, muốn m.ổ x.ẻ tôi ra.

"Thẩm Ngôn, em cũng nghĩ như vậy?"

"Em cũng chọn nó?"

Tôi há hốc miệng, nhưng không phát ra được bất cứ âm thanh nào. Lựa chọn? Tôi có tư cách gì mà lựa chọn? Tôi chỉ là bị động cuốn vào cuộc chiến giữa hai anh em bọn họ.

Tôi không muốn chọn bất cứ ai. Tôi chỉ muốn chạy trốn thôi.

 

back top