Cả đại sảnh im phăng phắc đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Hoắc Nhiên giống như không cảm nhận được bầu không khí ngưng trệ này. Cậu ta kéo tôi từng bước đi đến trước mặt Hoắc Diễm.
Sau đó, cậu ta giơ bàn tay đang nắm chặt của chúng tôi lên, hướng về phía Hoắc Diễm, để lộ một nụ cười đầy tính khiêu khích.
"Anh, sinh nhật vui vẻ."
"Em mang quà đến cho anh đây."
"Anh có thích không?"
Ánh mắt của Hoắc Diễm chậm rãi di chuyển từ bàn tay đang nắm của chúng tôi lên mặt tôi.
Ánh mắt đó âm trầm đến mức như muốn rỉ ra nước. Da đầu tôi tê rần. Tôi cảm thấy Hoắc Nhiên đúng là một kẻ điên, mà tôi cũng điên theo cậu ta rồi.
Tại sao tôi lại đi cùng cậu ta đến đây chứ? Đáng lẽ tôi nên ở nhà tắm rửa thoải mái, chứ không phải đứng đây để bị người ta vây xem như xem khỉ thế này.
"Thẩm Ngôn."
Hoắc Diễm lên tiếng. Giọng nói vừa lạnh vừa cứng.
"Em tốt nhất nên cho tôi một lời giải thích."
Tôi có thể giải thích được gì? Giải thích rằng em trai anh có bệnh, cưỡng ép bắt cóc tôi tới đây à? Tôi còn chưa kịp nghĩ ra từ ngữ thì Hoắc Nhiên bên cạnh đã nhanh nhảu lên tiếng trước.
"Giải thích cái gì?"
"Không nhìn ra sao?"
"Chúng tôi đang ở bên nhau."
Câu nói này của cậu ta không khác gì một quả b.o.m nổ tung giữa đại sảnh yên tĩnh. Tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt chấn kinh và hóng hớt.
Sắc mặt của Hoắc Diễm lúc này không còn dùng từ "khó coi" để miêu tả được nữa. Đó là một sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc trước khi cơn bão ập tới.
Anh ta từng bước một tiến về phía chúng tôi. Áp lực mạnh mẽ khiến tôi theo bản năng muốn lùi lại. Nhưng Hoắc Nhiên nắm tay tôi rất chặt.
Cậu ta kéo tôi ra sau lưng mình, dùng tư thế che chở chắn trước mặt tôi. Cậu ta nhìn Hoắc Diễm, nụ cười vẫn như cũ nhưng ánh mắt đã mang chút lạnh lẽo.
"Anh, anh làm anh ấy sợ rồi."