Tại bữa tiệc tối của giới hào môn, tôi trêu chọc cậu phục vụ ngoan ngoãn đang bưng rượu kia.

Chương 18

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Sau cuộc họp, Hoắc Nhiên kéo tôi lên sân thượng tòa nhà. Cậu ta lấy từ trong túi ra một bao thuốc, đưa cho tôi một điếu.

Tôi xua tay: "Cai rồi."

Cậu ta tự mình thắp một điếu, rít một hơi sâu rồi nhả ra một vòng khói.

"Vừa nãy ở phòng họp là tôi c.h.é.m gió đấy."

Tôi: "?"

Hoắc Nhiên dựa vào lan can, nhìn dòng xe cộ tấp nập phía xa.

"Chuyện nhà cung cấp và đại lý tôi đúng là có phương án dự phòng. Nhưng tổn thất vẫn rất lớn. Chiêu này của Hoắc Diễm là rút củi dưới đáy nồi, đủ tàn độc. Chuỗi vốn của chúng ta hiện tại đang rất căng thẳng."

Tôi im lặng. Điều này tôi đương nhiên biết.

Để làm dự án này, tôi đã đổ gần như toàn bộ vốn lưu động của công ty vào. Bây giờ bị Hoắc Diễm chơi một vố, chúng tôi sắp không trụ nổi nữa rồi.

"Cho nên," Hoắc Nhiên quay đầu nhìn tôi, "chủ trang trại lợn à, tám trăm mẫu đất nhà anh bán được bao nhiêu tiền?"

Tôi lườm cậu ta một cái: "Cậu đừng có mơ."

Cậu ta cười. "Đùa chút thôi."

Cậu ta dụi tắt điếu thuốc, ném vào thùng rác bên cạnh. "Cách luôn nhiều hơn khó khăn. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng."

Nhìn cậu ta, tôi bỗng thấy thằng nhóc này dù đôi khi không đứng đắn nhưng tâm thái thực sự rất tốt. Trời có sập xuống, cậu ta cũng có thể coi đó là cái chăn để đắp.

"Này." Tôi gọi cậu ta.

"Hửm?"

"Cảm ơn cậu."

Đây là lần đầu tiên tôi nói lời cảm ơn cậu ta một cách chân thành như vậy. Hoắc Nhiên lặng đi một chút. Sau đó cậu ta đi tới, xoa xoa tóc tôi, động tác rất nhẹ nhàng.

"Cảm ơn cái gì. Chúng ta là chiến hữu mà. Còn là..."

Cậu ta khựng lại, ghé sát tai tôi nói thầm bằng giọng gió: "... gian phu nữa."

Tôi: "..."

Tôi rút lại lời vừa nói. Thằng nhóc này đúng là đồ tồi mà.

 

back top