Vấn đề vốn liếng đang cực kỳ cấp bách.
Tôi liên hệ với tất cả các ngân hàng và nhà đầu tư có thể, nhưng vừa nghe thấy đối thủ của chúng tôi là Hoắc Thị, mọi người đều thoái lui.
Không ai muốn vì một công ty nhỏ như tôi mà đi đắc tội với Hoắc Diễm.
Tôi bận đến sứt đầu mẻ trán, vậy mà Hoắc Nhiên dường như chẳng hề sốt ruột chút nào.
Ngày nào cậu ta cũng đi làm đúng giờ, ăn uống đầy đủ, lúc rảnh còn trêu ghẹo cậu nhóc lễ tân. Nhiều lúc tôi tức đến mức muốn quăng cậu ta ra ngoài cửa sổ cho xong.
Tối hôm đó, tôi ở lại văn phòng tăng ca một mình, đối mặt với đống báo cáo tài chính mà đầu to như cái đấu. Hoắc Nhiên đẩy cửa đi vào, tay xách một chiếc cặp lồng giữ nhiệt.
"Thẩm lão bản, ăn đêm thôi."
Cậu ta mở nắp cặp lồng, bên trong là một bát cháo hải sản nóng hổi, hương thơm nức mũi.
Tôi thực sự rất đói, cũng chẳng khách sáo với cậu ta, nhận lấy rồi ăn luôn. Hoắc Nhiên ngồi đối diện, chống cằm nhìn tôi.
"Ngon không?"
"Cũng được." Miệng tôi thì nói thế nhưng cơ thể lại rất thành thật, xúc hết thìa này đến thìa khác.
"Tôi tự tay nấu đấy."
Tôi suýt chút nữa thì sặc: "Cậu? Cậu mà biết nấu ăn à?"
"Chứ sao?" Hoắc Nhiên trưng ra bộ mặt 'anh khinh thường ai đấy', "Tôi lên được phòng khách, xuống được nhà bếp, còn biết làm ấm giường nữa."
Tôi không thèm để ý đến câu tán tỉnh cuối cùng của cậu ta. Một bát cháo vào bụng, dạ dày ấm áp hẳn lên. Sự lo âu suốt mấy ngày qua dường như cũng vơi đi đôi chút.
Tôi đặt bát xuống, nhìn cậu ta: "Hoắc Nhiên, cậu rốt cuộc có cách nào không? Nếu không tìm được tiền, tuần sau chúng ta phải tuyên bố phá sản rồi."
Hoắc Nhiên thu lại vẻ mặt cợt nhả. Cậu ta lấy từ trong ba lô ra một bản tài liệu, đẩy tới trước mặt tôi.
"Nhà cung cấp nguyên liệu của chúng ta ổn rồi."
Tôi nghi hoặc mở tài liệu ra.
Tiêu đề là: Thỏa thuận hợp tác chiến lược dài hạn... Tôi nhìn xuống dưới, bên A là công ty chúng tôi, còn chữ ký của bên B rõ ràng là tên công ty con do Hoắc Diễm kiểm soát.
Nhưng chữ ký người đại diện pháp luật đã đổi thành một cái tên mà tôi không quen.
Tôi đột ngột ngẩng đầu nhìn cậu ta: "Thế này là có ý gì? Cậu..."
"Ý là," Hoắc Nhiên dựa vào lưng ghế, hai tay kê sau đầu, giọng điệu thoải mái nhưng nơi đáy mắt lại ẩn chứa sự mệt mỏi không giấu được, "anh trai tôi tưởng rằng anh ta có thể một tay che trời, nhưng anh ta quên mất rằng, công ty đó không phải của một mình anh ta."