Tại bữa tiệc tối của giới hào môn, tôi trêu chọc cậu phục vụ ngoan ngoãn đang bưng rượu kia.

Chương 20

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Tôi bàng hoàng nhìn bản tài liệu trong tay. "Sao cậu làm được?"

Hoắc Diễm kiểm soát chặt chẽ các tài sản dưới tên mình thế nào, tôi là người rõ hơn ai hết. Hoắc Nhiên thế mà có thể lấy được cổ phần của một công ty từ tay anh ta?

"Sơn nhân tự có diệu kế." Hoắc Nhiên đắc ý vẫy vẫy ngón tay, "Anh tôi có chính sách, tôi có biện pháp. Tôi chỉ dùng một chút... thủ đoạn không bình thường thôi."

Cậu ta không nói chi tiết, tôi cũng không hỏi thêm.

Tôi biết quá trình này chắc chắn chẳng dễ dàng gì. Cậu ta trông thì có vẻ mây trôi nước chảy, nhưng sau lưng đã phải trả giá bao nhiêu, tôi không thể tưởng tượng nổi.

Số cổ phần của công ty con này trị giá không nhỏ. Giải quyết được vấn đề nguyên liệu, còn mang lại cho chúng tôi một dòng tiền đáng kể.

Cuộc khủng hoảng của công ty đã được hóa giải.

Tôi nhìn Hoắc Nhiên, lòng đầy ngổn ngang. "Cậu đã thế chấp tất cả mọi thứ rồi à?"

"Không phá thì không xây được mà."

Hoắc Nhiên mỉm cười, đưa tay ra nhéo mặt tôi, "Hơn nữa, nếu thua tôi sẽ thực sự trắng tay, chỉ có thể đến trang trại lợn của anh làm thuê, cả đời này ăn vạ anh. Vậy nên, tôi buộc phải thắng."

Giọng điệu cậu ta rất bình thản, nhưng tôi có thể nghe thấy sự liều lĩnh dồn hết vốn liếng trong đó. Cuộc chiến giành quyền thừa kế của nhà họ Hoắc phức tạp và tàn khốc hơn tôi tưởng rất nhiều.

Tôi đặt tài liệu xuống, đứng dậy đi tới bên cạnh cậu ta. Sau đó, tôi dang rộng hai tay ôm chặt lấy cậu ta.

Cơ thể Hoắc Nhiên cứng đờ một lúc, rồi cậu ta thả lỏng, vòng tay ôm lại tôi chặt hơn. Cậu ta vùi đầu vào hõm cổ tôi, giọng nói rầu rĩ.

"Thẩm Ngôn."

"Thật ra tôi... khá sợ hãi."

"Tôi sợ nếu tôi thua, anh sẽ rời bỏ tôi. Sợ anh cảm thấy tôi vô dụng, không bằng anh trai tôi."

Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ta yếu đuối như vậy. Giống như một con sói nhỏ đánh nhau thua trận, chạy về l.i.ế.m láp vết thương.

Lòng tôi mềm nhũn đi ngay lập tức. Tôi vỗ vỗ lưng cậu ta như đang dỗ dành một đứa trẻ.

"Sẽ không đâu."

"Cậu rất tốt."

"Tốt hơn anh trai cậu gấp vạn lần."

Ở chỗ tôi, cậu chưa bao giờ cần phải đi so sánh với bất kỳ ai cả. Cậu chính là cậu.

Là cậu phục vụ với vành tai đỏ bừng hỏi xin tiền boa trong bữa tiệc tối.

Là kẻ điên lái chiếc xe thể thao hào nhoáng đưa tôi đi phá đám.

Là người nấu đồ ăn đêm cho tôi, rồi nói với tôi rằng cậu buộc phải thắng.

Là người mà tôi, Thẩm Ngôn, yêu.

 

back top