Tôi phân biệt không nổi. Đầu óc tôi bây giờ như một mớ hỗn độn.
Chuyện Hoắc Diễm có một đứa em trai, hồi còn yêu nhau tôi hoàn toàn không hề biết. Anh ta chưa bao giờ nhắc tới. Nhà họ Hoắc ra bên ngoài cũng chỉ tuyên bố Hoắc Diễm là người thừa kế duy nhất.
Hoắc Nhiên này từ đâu chui ra vậy? Còn mang gương mặt giống Hoắc Diễm đến chín phần mười. Mặc âu phục của Hoắc Diễm, đeo khuy măng sét có định vị của Hoắc Diễm, rồi đứng đây làm phục vụ để "câu" tôi?
Lượng thông tin này quá lớn, CPU của tôi muốn cháy luôn rồi.
Tôi mạnh dạn rút tay về, lùi lại một bước giữ khoảng cách: "Anh trai cậu đâu?"
Nụ cười trên mặt Hoắc Nhiên nhạt đi đôi chút. Cậu ta cài lại cúc áo, động tác thanh nhã, khác hẳn với vẻ "phục vụ ngoan ngoãn" tôi vừa trêu chọc ban nãy.
Cậu ta nhún vai: "Không biết, chắc là đang ở góc nào đó quan sát chúng ta chăng."
Cậu ta lại tiến tới một bước, ép sát tôi: "Sao thế? Anh tìm anh ấy? Muốn gương vỡ lại lành à?" Trong giọng điệu mang theo chút mỉa mai khó nhận ra.
Tôi chau mày: "Không liên quan đến cậu."
"Sao lại không liên quan đến tôi?" Hoắc Nhiên nhướng mày, ý cười không chạm đến đáy mắt, "Anh vừa mới sờ tôi đấy thôi, còn hỏi tôi bán thế nào nữa."
"Đó là hiểu lầm." Tôi hơi đau đầu.
"Tôi không cho là hiểu lầm." Cậu ta đưa tay, đầu ngón tay xuyên qua lớp vải sơ mi điểm ngay vị trí trái tim tôi: "Chỗ này, đập rất nhanh."
"Tiên sinh, anh có cảm giác với tôi."
Tôi: "..."
Thằng nhóc này đúng thật là em trai của Hoắc Diễm. Cái kiểu tự quyết tự diễn và độ mặt dày y hệt như nhau.