Tôi quyết định không tranh cãi với cậu ta nữa, quay người định rời đi. Nhưng Hoắc Nhiên lại một lần nữa nắm lấy cánh tay tôi.
"Thẩm Ngôn." Cậu ta gọi tên tôi, giọng trầm xuống.
"Anh trai tôi là người thế nào, không lẽ anh không rõ."
"Anh ta cố chấp, tính kiểm soát cực mạnh. Ba năm trước anh trốn khỏi bên cạnh anh ta, anh tưởng anh ta sẽ dễ dàng buông tha cho anh sao?"
Bước chân tôi khựng lại. Những điều này tôi đương nhiên biết rõ.
Quá khứ giữa tôi và Hoắc Diễm bắt đầu nồng nhiệt bao nhiêu thì kết thúc thảm hại bấy nhiêu. Anh ta giống như một tấm lưới dày đặc không kẽ hở, cố gắng trói chặt tôi lại, biến tôi thành một trong những món đồ sưu tầm của anh ta.
Tôi đã phải dùng hết sức bình sinh mới thoát ra được.
Ba năm nay, tôi cố ý tránh né mọi tin tức về anh ta. Không ngờ, anh ta vẫn trở lại. Và còn dùng một phương thức tôi hoàn toàn không ngờ tới để tuyên bố sự trở về của mình.
Giọng của Hoắc Nhiên vang lên sau lưng tôi: "Anh ta bảo tôi đến đây, mặc quần áo của anh ta, chính là để thử lòng anh."
"Xem xem ba năm nay, khẩu vị của anh có thay đổi không."
"Xem xem anh có phải vẫn còn thích gương mặt này của anh ta không."
Tôi quay đầu lại, lạnh lùng nhìn cậu ta: "Vậy nên, kết luận thế nào? Nhiệm vụ của cậu hoàn thành rồi chứ?"
Hoắc Nhiên nhìn tôi định thần vài giây. Sau đó, cậu ta cười. Nụ cười ấy ẩn chứa một điều gì đó khó tả. Cậu ta buông tay tôi ra, thong thả chỉnh lại khuy măng sét — chính là cái khuy tôi vừa chạm vào. Cậu ta đưa khuy măng sét lên gần môi, khẽ thổi một hơi.
"Kết luận của tôi là..."
"Anh tiêu rồi."
"Mà tôi cũng tiêu rồi."