Bữa tiệc tối này tôi không thể ở lại thêm được nữa. Sau khi chào hỏi ban tổ chức một tiếng, tôi rời đi sớm.
Vừa ngồi vào trong xe, tôi mới thở hắt ra một hơi dài. Trong đầu vẫn quẩn quanh câu nói cuối cùng của Hoắc Nhiên. Cái gì mà "Anh tiêu rồi, tôi cũng tiêu rồi"? Rốt cuộc là có ý gì chứ.
Tôi khởi động xe, vừa định nhấn ga thì cửa ghế phụ đã bị người từ bên ngoài kéo ra. Hoắc Nhiên thản nhiên ngồi vào, trên người vẫn mặc bộ âu phục phục vụ phẳng phiu kia.
Tôi giật b.ắ.n mình: "Cậu làm gì đấy? Xuống xe!"
Hoắc Nhiên tự giác thắt dây an toàn, sau đó nghiêng đầu nhìn tôi. Cậu ta khẽ hất cằm, vẻ mặt vô cùng hiển nhiên: "Đưa tôi về nhà."
"Tôi không biết nhà cậu ở đâu!"
"Tôi biết nhà anh ở đâu là được rồi." Hoắc Nhiên lấy từ trong túi ra một viên kẹo, lột vỏ rồi nhét vào miệng, nói năng lơ lớ: "Về nhà anh đi."
Tôi: "..."
Tôi nghi ngờ không biết nhà họ Hoắc có cái thói mặt dày gia truyền hay không.
"Hoắc Nhiên, tôi với cậu không thân." Tôi cố gắng nói lý lẽ với cậu ta, "Cậu bây giờ, lập tức, ngay tức khắc, cút xuống xe cho tôi."
Hoắc Nhiên nhai kẹo, hai bên má chuyển động liên hồi. Cậu ta nhìn tôi, đôi mắt cong lên thành một vòng cung đẹp mắt: "Không thân? Thế ban nãy ai hỏi tôi bán thế nào ấy nhỉ?"
"Thẩm lão bản, làm ăn thì không nên thiếu uy tín như vậy chứ."
"Tôi đã ra giá rồi, anh vẫn chưa đưa tiền boa mà."
Tôi bị cậu ta chặn họng đến mức không nói nên lời. Thằng nhóc này, đoạn vị cao hơn anh trai nó nhiều.
Hoắc Diễm là kiểu cường thủ hào đoạt ngoài sáng, còn Hoắc Nhiên lại là kiểu vừa cười vừa ăn vạ. Khó đối phó hơn hẳn.