Đi được nửa đường, Hoắc Nhiên đột nhiên lên tiếng.
"Anh và anh trai tôi, chia tay thế nào?"
Tay tôi run lên, chiếc xe suýt chút nữa lao vào dải phân cách xanh. Tôi giữ vững tay lái, không trả lời. Đây là chuyện giữa tôi và Hoắc Diễm, tôi không việc gì phải giải thích với một người mới gặp lần đầu.
Hoắc Nhiên cũng chẳng bận tâm đến sự im lặng của tôi. Cậu ta tự lẩm bẩm tiếp: "Để tôi đoán xem."
"Có phải anh ta muốn nhốt anh lại không?"
"Không cho anh gặp bất cứ ai, không cho anh có công việc riêng, muốn anh trở thành vật sở hữu cá nhân của anh ta?"
Bàn tay cầm vô lăng của tôi siết chặt lại. Hoắc Nhiên nói không sai một chữ nào.
Năm đó, Hoắc Diễm đã làm đúng như vậy. Anh ta tạo ra cho tôi một chiếc lồng bằng vàng. Xa hoa, nhưng khiến người ta nghẹt thở.
"Sao cậu biết?" Giọng tôi hơi khô khốc.
Hoắc Nhiên mở mắt, quay sang nhìn tôi. Ánh mắt cậu ta rất sáng, giống như có thể thấu tâm can.
"Bởi vì tôi hiểu anh ta."
"Đối với tôi anh ta cũng thế. Từ nhỏ đến lớn, anh ta luôn muốn kiểm soát mọi thứ của tôi."
"Tiếc là, tôi không giống anh."
"Xương cốt tôi cứng lắm, có đánh gãy cũng nối lại được."
Cậu ta dừng lại một chút, giọng điệu trở nên đầy ẩn ý: "Còn anh, Thẩm Ngôn. Trông anh có vẻ rất biết tận hưởng, rất biết chơi bời. Nhưng tận trong xương tủy, anh sợ anh ta."