Tôi bị câu nói này đ.â.m trúng tim đen. Tôi đạp mạnh phanh xe. Chiếc xe dừng khựng lại bên lề đường. Tôi quay sang, nhìn thẳng vào Hoắc Nhiên.
"Xuống xe." Giọng tôi lạnh băng.
Hoắc Nhiên nhìn tôi, không những không sợ mà còn cười: "Tức giận rồi à? Bị tôi nói trúng tim đen rồi sao?"
"Tôi sợ anh ta?" Tôi cười lạnh một tiếng, "Hoắc Nhiên, cậu đánh giá anh trai cậu cao quá rồi đấy. Nếu tôi sợ anh ta, ba năm trước đã không rời đi."
"Vậy sao?" Hoắc Nhiên ghé sát lại, chóp mũi gần như chạm vào chóp mũi tôi: "Vậy sao bây giờ anh lại run thế này?"
Tôi đúng là đang run. Không phải vì sợ, mà vì tức giận. Cũng là vì cái tên Hoắc Diễm đã khơi gợi lại những ký ức không mấy vui vẻ kia.
"Tôi nói lần cuối, xuống xe."
Hoắc Nhiên định thần nhìn tôi. Không gian chật hẹp trong xe khiến bầu khí trở nên mờ ám lạ lùng. Hơi thở của cậu ta, ánh mắt của cậu ta, đều vô hình gây áp lực cho tôi.
Lát sau, cậu ta tựa ra sau, kéo dãn khoảng cách. Cậu ta giơ hai tay lên, làm tư thế đầu hàng: "OK, OK, tôi xuống xe."
Cậu ta kéo cửa xe, một chân bước ra ngoài. Sau đó lại dừng lại, ngoảnh đầu nhìn tôi.
"Thẩm Ngôn."
"Anh trai tôi là một kẻ điên."
"Nhưng đôi khi, đối phó với kẻ điên, cần một kẻ điên hơn."
Nói xong, cậu ta đóng cửa xe, quay người tan biến vào màn đêm. Tôi nhìn theo bóng lưng của cậu ta, trong lòng bỗng thấy phiền muộn lạ kỳ.
Điên hơn? Ý cậu ta là chính mình sao?