Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của tôi, bởi vì Lục Yến đã bỏ rơi tôi ngay trong lễ đính hôn để chạy theo "ánh trăng sáng" của hắn.

Chương 3

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Khi tôi mở mắt ra lần nữa là do bị ánh sáng trắng chói mắt làm thức giấc.

Đập vào mắt là trần nhà trắng tinh khôi.

Tôi chưa chết? Cũng không trở về thế giới cũ sao?

"Tỉnh rồi?"

Một giọng nam trầm thấp vang lên bên cạnh.

Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông.

Anh ta ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, mặc một bộ âu phục đen cắt may thủ công vừa vặn, hai chân vắt chéo, tư thế nhàn nhã.

Một khuôn mặt đẹp trai đến quá mức cho phép, đôi lông mày sâu thẳm, sống mũi cao thẳng.

Tôi nhận ra anh ta.

Tần Mặc, chú út của Lục Yến, cũng là người nắm quyền thực sự của nhà họ Tần.

Một nhân vật vốn chỉ được nhắc đến vài dòng trong nguyên tác, nhưng lại có quyền lực khuynh đảo.

"Tần... Tần tổng?" Tôi lên tiếng, cổ họng khô khốc như bốc hỏa.

Tần Mặc đưa tới một ly nước.

Tôi loay hoay định ngồi dậy, anh ta vươn tay, rất tự nhiên lót một chiếc gối sau lưng tôi.

Uống nước xong, tôi hắng giọng, hỏi câu hỏi mình quan tâm nhất: "Sao tôi lại ở đây?"

Đầu ngón tay Tần Mặc gõ nhẹ lên đầu gối theo nhịp điệu đều đặn.

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt mang theo vài phần thú vị: "Chẳng phải em nói mười phút sau sẽ đột tử ngay tại chỗ sao?"

Tim tôi thót lại một cái.

Anh ta nghe thấy rồi.

Tôi nặn ra một nụ cười vô tội: "Anh nghe nhầm rồi, ý tôi nói là... lúc đó tôi tức đến mức sắp đột tử luôn rồi."

Tần Mặc nhướng mày, không phủ nhận cũng chẳng đồng tình.

"Vậy sao?" Anh ta thong thả lên tiếng, "Tôi cứ ngỡ là mình sẽ được chứng kiến hiện tượng siêu nhiên gì đó chứ."

Anh ta dừng lại một chút, người hơi đổ về phía trước, ghé sát lại gần tôi.

Mùi hương gỗ thông lạnh lẽo ấy một lần nữa bao vây lấy tôi.

"Vậy nên," anh ta hạ thấp giọng, hỏi từng chữ một, "Rốt cuộc em là ai?"

 

back top