Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của tôi, bởi vì Lục Yến đã bỏ rơi tôi ngay trong lễ đính hôn để chạy theo "ánh trăng sáng" của hắn.

Chương 4

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Tim tôi lỡ mất một nhịp.

Tên này nhạy bén quá.

Tôi rũ mắt, bắt đầu màn trình diễn của mình.

"Tần tổng, tôi không hiểu ý của anh."

"Tôi chính là Tô Từ, một kẻ đáng thương bị cháu trai anh vứt bỏ ngay trong lễ đính hôn."

Vừa nói, tôi vừa cố nặn ra hai giọt nước mắt, trông uất ức không để đâu cho hết.

Tần Mặc im lặng nhìn tôi hai giây, bỗng nhiên bật cười.

Anh ta đưa tay ra, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt tôi.

Xúc cảm lành lạnh khiến toàn thân tôi cứng đờ.

"Diễn tốt đấy." Anh ta thu tay về, giọng điệu mang theo ý cười khó nhận ra, "Chỉ là nước mắt hơi giả một chút."

Tôi: "..."

Bể mánh rồi.

Đã không giả vờ được thì thôi khỏi giả vờ luôn.

Tôi lau khô mặt, tựa lưng vào đầu giường, thay bằng vẻ mặt bất cần đời: "Tần tổng bận trăm công nghìn việc, sao lại có thời gian rảnh rỗi đi quản chuyện sống c.h.ế.t của một nhân vật nhỏ bé như tôi?"

Tần Mặc tựa lại vào lưng ghế, khôi phục vẻ xa cách nhạt nhẽo thường lệ.

"Lục Yến là cháu trai tôi, em suýt chút nữa đã thành cháu dâu của tôi."

"Về tình về lý, tôi đều nên đến xem thử."

Anh ta nói lời đường hoàng, nhưng tôi chẳng tin lấy một chữ.

Loại người như Tần Mặc, không có lợi thì chẳng bao giờ dậy sớm.

Anh ta cứu tôi chắc chắn là có mục đích khác.

"Vậy thì thật sự cảm ơn Tần tổng." Tôi cười mà như không cười, "Tiền viện phí tôi sẽ trả lại anh, đợi tôi xuất viện sẽ đi làm thuê."

"Làm thuê?" Tần Mặc lặp lại, giọng điệu có chút kỳ quặc.

"Đúng vậy." Tôi bấm ngón tay tính toán, "Tôi xem qua rồi, bệnh viện tư này ở một ngày không rẻ đâu, tôi phải làm thêm mấy công việc mới đủ trả."

Tần Mặc im lặng.

 

back top