Tất cả mọi người đều đang chờ xem trò cười của tôi, bởi vì Lục Yến đã bỏ rơi tôi ngay trong lễ đính hôn để chạy theo "ánh trăng sáng" của hắn.

Chương 6

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

"Tô Từ!" Sự kiên nhẫn của Lục Yến hoàn toàn cạn kiệt, "Anh nói lần cuối, đi theo anh về, hoàn thành nốt nghi thức!"

"Nằm mơ." Tôi lạnh lùng thốt ra hai chữ.

"Em đừng có không biết điều!"

Lục Yến vừa nói vừa định đưa tay ra lôi kéo tôi.

Bàn tay hắn còn chưa chạm được vào người tôi thì đã bị một bàn tay khác chặn lại.

Là Tần Mặc.

Anh ta không biết đã đứng bên cạnh giường tôi từ lúc nào.

"Lục Yến." Giọng Tần Mặc bình thản nhưng mang theo uy áp không thể kháng cự, "Cậu ấy hiện là bệnh nhân, cần được nghỉ ngơi."

Lục Yến vừa nhìn thấy Tần Mặc, nhuệ khí lập tức giảm đi quá nửa.

"Chú út? Sao chú lại ở đây?"

"Tôi tới thăm người... tương lai của mình." Tần Mặc khựng lại một chút, ánh mắt lướt qua mặt tôi rồi đổi giọng, "Cháu dâu."

Tôi: "?"

Lục Yến: "?"

Sắc mặt Lâm Trạch lúc này không còn dùng từ "trắng" để mô tả được nữa, mà là xám ngoét không còn hột máu.

"Chú út, chú đừng đùa nữa." Lục Yến cười gượng, "Tô Từ chỉ là đang giận dỗi thôi..."

"Tôi không đùa." Tần Mặc ngắt lời hắn, giọng điệu trở nên lạnh lẽo, "Ngược lại là cháu đấy Lục Yến, bỏ rơi hôn phu ngay trong lễ đính hôn để chạy theo một người đàn ông khác mập mờ không rõ ràng, đây chính là gia giáo của nhà họ Lục sao?"

Mặt Lục Yến hết đỏ rồi lại trắng.

"Cháu với A Trạch không phải..."

"Không phải cái gì?" Tần Mặc từng bước ép sát, "Không phải cháu nâng cậu ta như nâng trứng hứng như hứng hoa? Không phải cậu ta chỉ xước da một ngón tay mà cháu đã đau lòng đến c.h.ế.t đi sống lại sao?"

"Lục Yến, cháu thật khiến tôi thất vọng."

Mỗi câu nói của Tần Mặc giống như một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt Lục Yến.

Tôi tựa vào đầu giường, xem đến là hả hê.

Sướng. Quá sức sướng.

 

back top