Lục Yến bị Tần Mặc mắng cho xối xả, không phản bác được một chữ nào.
Cuối cùng vẫn là Lâm Trạch không nhìn nổi nữa, khóc thút thít lên tiếng.
"Tần tổng, ngài hiểu lầm rồi, em và anh Lục Yến chỉ là bạn bè..."
"Anh Tô Từ, cầu xin anh, anh giải thích với Tần tổng một chút đi được không? Em không muốn vì em mà ảnh hưởng đến tình cảm của anh và anh Lục Yến..."
Cậu ta vừa nói vừa lau nước mắt, đúng kiểu hoa lê đái vũ, nhìn mà thương.
Tôi ngáp một cái dài.
"Đừng khóc nữa, ồn ào làm tôi nhức cả óc."
Tôi nhìn cậu ta, mỉm cười hỏi: "Lâm tiên sinh này, cậu diễn giỏi thế sao không đi thi vào học viện điện ảnh đi? Oscar nợ cậu một tượng vàng đấy."
Tiếng khóc của Lâm Trạch khựng lại, cậu ta không tin nổi nhìn tôi.
"Em... em không có..."
"Không có sao?" Tôi nhướng mày, "Vậy vết thương trên tay cậu là thế nào? Tôi nhớ bánh kem lễ đính hôn là do chính tay tôi đặt, đều dùng loại kem cao cấp nhất, mềm đến mức tan ngay trong miệng, thế quái nào mà cứa rách được 'ngón tay kim cương' của cậu vậy?"
Biểu cảm của Lâm Trạch cứng đờ.
Lục Yến cũng sững sờ, hắn vô thức nhìn vào tay Lâm Trạch.
Trên đó chỉ dán một miếng băng cá nhân, trông thật sự chẳng giống trọng thương gì cho cam.
"Em... em là không cẩn thận va vào cạnh bàn..." Lâm Trạch vội vàng giải thích.
"Ồ, cạnh bàn cơ đấy." Tôi tỏ vẻ đại ngộ, "Thế thì đúng là không khéo chút nào, sớm không va muộn không va, lại cứ đúng lúc cắt bánh thì va, va xong là đau đến mức phải đi bệnh viện ngay lập tức. Ai không biết còn tưởng cậu mắc bệnh nan y, chạm một cái là tan vỡ ấy chứ."
Lời nói của tôi vừa nhanh vừa sắc, chặn họng khiến Lâm Trạch không thốt nên lời.
Mặt cậu ta đỏ bừng vì nghẹn khuất, nước mắt chực trào, trông càng đáng thương hơn.
Tiếc thay, ở đây ngoại trừ tên ngốc Lục Yến ra, chẳng ai thèm ăn cái bộ dạng này của cậu ta cả.