Tôi bị chính cha ruột mình bán cho Hoắc Dã — gã đàn ông thô kệch ở đầu làng với giá năm trăm tệ.

Chương 12

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Sau một đêm triền miên. Hoắc Dã không còn trên giường nữa. Tim tôi thắt lại, theo bản năng định gọi tên hắn.

"Tỉnh rồi à?" Cửa phòng bị đẩy ra, Hoắc Dã bưng một bát cháo nóng đi vào.

Hắn đã thay một bộ đồ mặc nhà thoải mái, dù vẫn là gương mặt lạnh lùng đó, nhưng nét thỏa mãn giữa đôi lông mày không sao giấu được.

Hắn đi tới cạnh giường ngồi xuống, bế tôi ra khỏi chăn, thậm chí còn chu đáo lót một chiếc gối sau lưng tôi.

"Há miệng ra." Hoắc Dã múc một thìa cháo đưa đến miệng tôi.

Tôi thụ sủng nhược kinh, nương theo tay hắn húp một ngụm: "Hoắc Dã... đứa bé..." Tôi nhớ tới Niệm Niệm, hôm qua bị cưỡng ép mang về, Niệm Niệm vẫn còn ở chỗ bà lão.

"Đón về rồi." Hoắc Dã thản nhiên nói. "Đang chơi xếp hình dưới lầu."

"Anh... anh thấy bé rồi sao?" Tôi căng thẳng siết chặt ga giường. Hắn có thích thằng bé không?

"Thấy rồi." Hoắc Dã đặt bát xuống, nhìn vào mắt tôi. "Trông giống tôi." Đầu ngón tay thô ráp của hắn lau đi vệt nước cháo dính nơi khóe môi tôi. "Đặc biệt là mũi và miệng."

Lau xong hắn không rút tay về, ngược lại còn lấn tới bóp lấy môi dưới của tôi, ngón cái tiến vào ấn lên đầu lưỡi tôi trêu chọc. "Nhưng lá gan nó còn lớn hơn tôi, gặp tôi vậy mà không khóc, còn dám lườm tôi nữa."

Tôi bị ép ngậm ngón tay hắn, hơi thở trở nên dồn dập, ú ớ thanh minh cho Niệm Niệm: "Thằng bé... không nhát người lạ."

"Là không nhát người lạ, hay là không nhận cha?" Hoắc Dã rút ngón tay ra, tùy tiện lau vệt nước lên áo ngủ của tôi.

Hắn đứng dậy, bóng đen đổ xuống, áp lực đó khiến thần kinh vừa mới thả lỏng của tôi lại căng như dây đàn. Hắn đặt bát không lên tủ đầu giường, tiếng lạch cạch đó như gõ vào tim tôi.

"Lâm Miên, dậy đi. Từ nay về sau, con trai chúng ta không cần phải trốn chui trốn nhủi ở cái nơi tối tăm đó nữa."

Hoắc Dã xoay người lục tìm trong tủ quần áo.

Một lúc sau, một bộ đồ mới được ném tới trước mặt tôi. Chất vải rất mềm, sờ vào là biết hàng cao cấp. Tôi nhịn đau nhức nơi thắt lưng, chậm chạp thay đồ.

Hoắc Dã đứng tựa cửa, châm một điếu thuốc, nhưng không hút, cứ để mặc làn khói lượn lờ giữa ngón tay. Hắn đang nhìn tôi.

Tầm mắt hữu hình lướt qua những vệt đỏ còn sót lại nơi cổ, rồi dừng lại ở phần thắt lưng lộ ra khi tôi cúi người. Tôi không dám quay đầu, lúng túng cài khuy áo.

 

back top