Tôi bị chính cha ruột mình bán cho Hoắc Dã — gã đàn ông thô kệch ở đầu làng với giá năm trăm tệ.

Chương 13

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Phòng khách dưới lầu rất lớn. Bà lão chủ nhà ngồi khép nép trên góc sofa da, tay chân chẳng biết để vào đâu.

Còn giữa thảm, một cục bột nhỏ đang ngồi chổng mông, tay nắm chặt một khối Lego màu đỏ.

"Niệm Niệm!" Tôi gọi một tiếng, bước chân hơi vội, phần đùi truyền tới một cơn đau âm ỉ, suýt nữa đứng không vững.

Phía sau, một bàn tay lớn vững vàng đỡ lấy eo tôi. Hoắc Dã một tay đút túi quần, tay kia tự nhiên vòng qua ôm lấy tôi vào lòng, dẫn tôi đi xuống.

Niệm Niệm nghe thấy tiếng, lập tức ngẩng đầu. Thấy tôi, mắt thằng bé sáng rực lên, nhưng ngay sau đó nó nhìn thấy Hoắc Dã phía sau. Cái mặt nhỏ xíu lập tức xị xuống, giấu khối Lego ra sau lưng, cảnh giác nhìn Hoắc Dã.

"Ba ơi." Niệm Niệm từ trên thảm bò dậy, đôi chân ngắn cũn chạy về phía tôi. Tôi định ngồi xuống ôm bé thì bị Hoắc Dã nhanh tay tóm lấy cổ áo sau của thằng bé xách lên.

Niệm Niệm hai chân lơ lửng, đạp mấy cái, vừa định "oa" lên khóc thì Hoắc Dã lạnh mặt ghé sát: "Khóc nữa là ném ra ngoài đấy."

Tiếng khóc im bặt. Niệm Niệm mím môi, nước mắt đọng trên hàng mi, chẳng dám rơi xuống. Thằng bé nhìn tôi cầu cứu, tay nhỏ quờ quạng trong không trung.

"Hoắc Dã, anh đừng dọa thằng bé... nó mới hai tuổi thôi."

"Hai tuổi thì sao? Lão tử lúc hai tuổi đã biết chạy khắp núi rồi."

Miệng thì chê bai nhưng động tác của Hoắc Dã lại rất nhẹ nhàng, vụng về ôm lấy cục thịt mềm mại kia vào lòng. Hắn chưa từng bế trẻ con, tư thế cứng nhắc như đang vác bọc thuốc nổ.

Niệm Niệm nằm trên vai hắn không dám cử động, chỉ dùng đôi mắt cực giống Hoắc Dã láo liên xoay tròn, lén lút quan sát người đàn ông trông hung thần ác sát này.

Bà lão thấy vậy run rẩy đứng dậy: "A Miên à, ba đứa nhỏ đã tìm tới rồi thì già này cũng yên tâm. Hoắc lão bản này là người có bản lĩnh, đứa nhỏ theo cậu ấy không thiệt đâu."

Tôi cảm ơn bà lão, Hoắc Dã ra hiệu cho đàn em nhét một tấm thẻ vào tay bà. Bà c.h.ế.t sống không nhận, Hoắc Dã mất kiên nhẫn nhét thẳng vào túi áo bà, rồi sai người đưa bà về.

Phòng khách chỉ còn lại ba người chúng tôi. Hoắc Dã ôm con ngồi ở vị trí chính của sofa, đặt Niệm Niệm lên đùi. Hai cha con trừng mắt nhìn nhau.

"Gọi đi." Hoắc Dã nặn nặn má Niệm Niệm.

Niệm Niệm quay đầu đi, vùi mặt vào chiếc áo sơ mi của Hoắc Dã, lý nhí gọi: "Chú xấu xa."

Hoắc Dã dở khóc dở cười nhìn tôi: "Lâm Miên, em dạy nó thế à?" Tôi vội vàng lắc đầu, luống cuống: "Không... em không dạy thế."

"Vậy là thằng ranh này bẩm sinh đã phản nghịch rồi." Hoắc Dã hừ cười một tiếng, bàn tay to lớn đặt lên đầu Niệm Niệm vò mạnh mấy cái.

"Được thôi, chú xấu xa thì chú xấu xa. Đợi con lớn lên sẽ biết, chỉ có kẻ xấu mới giữ được đồ của mình."

Đúng lúc đó, Niệm Niệm chỉ vào chiếc đồng hồ trên tay Hoắc Dã, giọng sữa nồng nặc: "Sáng sáng." Hoắc Dã ngẩn ra, rồi không nói hai lời tháo chiếc đồng hồ đắt giá xuống, tùy tiện nhét vào tay Niệm Niệm: "Cầm lấy mà chơi."

Tôi kinh ngạc đến rớt cả hàm: "Hoắc Dã, cái đó đắt lắm..."

"Đắt mấy cũng chỉ là vật chết." Hoắc Dã thong dong tựa lưng vào sofa, đôi chân dài vắt chéo, ánh mắt thâm trầm dừng trên người tôi. "Con trai của Hoắc Dã tôi, cái gì cũng chơi được."

Hắn vẫy tay bảo tôi lại gần. Tôi ngoan ngoãn đi qua, bị hắn kéo ngồi xuống bên cạnh. Một tay Hoắc Dã ôm con, tay kia đan chặt lấy năm ngón tay tôi, mười ngón tay đan xen, hơi ấm từ lòng bàn tay khiến tim tôi run rẩy.

"Lâm Miên."

"Dạ?"

"Em nói xem, chúng ta có nên tổ chức đám cưới lại không?"

Tôi sững sờ nhìn hắn. Đám cưới? Thân phận này của tôi, thân thể này... "Không... không cần đâu." Tôi hoảng loạn cúi đầu, "Với lại Niệm Niệm cũng lớn thế này rồi, để người ta cười cho."

"Ai dám cười?" Luồng khí thế quanh người Hoắc Dã đột nhiên trở nên lạnh lẽo, hắn siết c.h.ặ.t t.a.y tôi. "Vợ danh chính ngôn thuận của lão tử, ai dám đa sự nửa câu, tôi cắt lưỡi kẻ đó."

Hắn không muốn nghe tôi từ chối, quyết định luôn: "Mùng tám tháng sau là ngày tốt. Tô Thanh nói ngày đó hợp để cưới hỏi."

Hóa ra hắn đã tính toán từ lâu. Có lẽ tập tài liệu Tô Thanh đưa hôm qua cũng liên quan đến chuyện này.

Mũi tôi cay xè, tựa đầu lên bờ vai vững chãi của hắn. Niệm Niệm cầm chiếc đồng hồ gõ vào bàn trà "boong boong". Hoắc Dã chẳng buồn quan tâm đến chiếc đồng hồ, chỉ cúi đầu hôn lên đỉnh đầu tôi.

"Tôi đã vắng mặt ba năm. Sau này mỗi một ngày, tôi đều sẽ bù đắp gấp bội."

Những ngày sau đó thực sự trôi qua trong êm đềm. Hoắc Dã không cho tôi đến vũ trường nữa, cũng không cho tôi làm việc nhà.

Trong nhà thuê hai người giúp việc chuyên chăm sóc tôi và Niệm Niệm. Tôi từ trạng thái cực độ bận rộn và kinh hãi bỗng dưng thoát ra, sống cuộc đời mà trước đây nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Nhưng lòng tôi luôn không yên. Hoắc Dã quá bận rộn. Công việc kinh doanh của hắn ngày càng lớn, mỗi ngày đi sớm về muộn.

Tôi cũng biết, sóng gió ở Hồng Kông rất lớn, không biết bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn. Có một lần, Hoắc Dã về khuya, trên người nồng nặc mùi máu.

Tôi sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, xông tới lột áo hắn ra kiểm tra.

"Không sao, đừng sợ." Hoắc Dã giữ tay tôi lại, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn đang cười. "Không phải m.á.u của tôi." Hắn cởi áo khoác, lộ ra chiếc sơ mi trắng bên trong, mạn sườn có một vết rạch, tuy không sâu nhưng cũng rỉ máu.

Nước mắt tôi rơi lã chã, tôi định đi lấy hộp y tế thì bị hắn kéo mạnh vào lòng. "Miên Miên, cho tôi ôm một lát." Hắn vùi đầu vào hõm cổ tôi, hơi thở dồn dập và nóng bỏng. "Ôm một lát là tôi hết đau rồi."

Tôi nhớ tới lời Tô Thanh nói, cô ấy bảo Hoắc Dã vì muốn về gặp tôi mà bị c.h.é.m ba nhát cũng không chịu đi bệnh viện. Người đàn ông này luôn để lại tất cả sự tàn nhẫn cho bên ngoài, chỉ giữ lại sự yếu đuối và lệ thuộc cho tôi. Tôi ôm chặt lấy hắn.

"Hoắc Dã, thật sự không đau sao?"

"Đau." Hắn thành thật trả lời, rồi lại cắn một miếng lên cổ tôi, "Nhưng nếu em còn chạy nữa, tôi sẽ đau đến c.h.ế.t mất."

Giây phút đó, tôi mới thực sự hiểu ba năm qua đối với Hoắc Dã có ý nghĩa gì.

Không phải là sự thăng tiến quyền lực, không phải tích lũy tiền tài, mà là những ngày tháng tìm kiếm niềm hy vọng mong manh trong tuyệt vọng.

 

back top