"Ai?" Với tư cách là một Enigma, Bùi Tịch bẩm sinh đã nhạy bén. Dù tôi không gây ra bất kỳ tiếng động nào, anh ta vẫn nhận ra sự bất thường ngoài cửa.
Chạy. Phải chạy ngay lập tức. Nhưng đôi chân như đổ chì, căn bản không thể cử động được. Dù cách một cánh cửa, uy áp anh ta tỏa ra cũng đủ khiến một Omega cấp thấp như tôi phải thần phục.
Cánh cửa mở ra. Bùi Tịch cầm điện thoại, từ trên cao nhìn xuống tôi. Anh ta không hề cúp máy. Thậm chí, anh ta còn cố tình mở loa ngoài.
"Đứng đây nghe bao lâu rồi?" Khóe môi anh ta mang theo nụ cười, nhưng ánh mắt lại lạnh đến thấu xương.
Tôi ép mình phải bình tĩnh lại, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của anh ta: "Vừa mới tới."
"Thế à?" Bùi Tịch không vạch trần lời nói dối vụng về của tôi. Anh ta đưa điện thoại đến trước mặt tôi, màn hình hiển thị rõ ràng hai chữ "Bùi Liệt".
"A Liệt muốn chào em một tiếng."
Tôi nhìn chằm chằm vào cái tên đó, trong dạ dày đảo lộn dữ dội.
"A Từ." Từ loa điện thoại truyền đến giọng nói quen thuộc của Bùi Liệt. Không còn là sự điên cuồng mất kiểm soát như đêm qua, mà mang theo một sự trêu cợt khiến người ta nổi da gà: "Cái giường đó của anh cả, ngủ có thoải mái không? Chắc là cứng hơn giường của anh nhỉ?"
Tôi há miệng nhưng không phát ra được âm thanh nào. Hai người này... đúng là lũ điên. Họ thực sự là những kẻ điên rồ.
"Nói đi." Bùi Tịch bóp cằm tôi, ép tôi lại gần điện thoại: "Nói cho nó biết, có thoải mái không?"
Anh ta không chỉ đang sỉ nhục tôi. Anh ta đang thông qua cách này để tuyên bố chủ quyền với người ở đầu dây bên kia. Đồng thời cũng đang tuyên bố với tôi rằng: Dù tôi có chạy đến đâu, cũng chỉ là từ cái lồng này nhảy sang cái lồng khác mà thôi.
"Cút." Tôi rít qua kẽ răng một chữ.
Bùi Liệt ở đầu dây bên kia cười lớn: "Vẫn bướng bỉnh như thế. Anh cả, anh phải thay em dạy dỗ nó cho tốt. Dù sao thì, ván cược của chúng ta mới chỉ bắt đầu thôi."