"Nhớ ra rồi à? Năm đó một mình em xoay hai người chúng tôi như dế. Bây giờ, giữa hai người chúng tôi, chọn một đi."
Tôi ngồi bệt xuống đất, há miệng thở dốc. Chọn một? Không. Tôi sẽ không chọn. Sói muốn ăn thịt người. Nhưng trong tay thợ săn không phải là không có súng. Ông nội đã nói, trong phòng sách có bùa hộ mệnh cuối cùng của tôi.
"Em tất nhiên chọn anh rồi, anh cả." Tôi ngửa đầu lên. Đầu gối nhích từng chút, từng chút một lại gần anh ta.
"Chọn tôi?" Bùi Tịch khẽ nhếch môi, đó là một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "A Từ, lời nói dối này của em đến nháp cũng chẳng buồn viết nhỉ."
Điện thoại vẫn đang mở loa ngoài. Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khẩy của Bùi Liệt, vô cùng chói tai: "Nghe xem, anh cả. Cái kẻ lừa đảo nhỏ mọn này, mười năm trước nói yêu em nhất, quay đầu đã đ.â.m em một dao. Bây giờ nói chọn anh, biết đâu sau lưng đang giấu độc dược gì đấy."
Tôi không thèm để ý đến Bùi Liệt, tay đặt lên đầu gối Bùi Tịch: "Anh cả, chuyện của Bùi Liệt là do anh ta đáng đời."
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt Bùi Tịch, ngón tay trượt theo đùi anh ta lên trên: "Đối với anh, em khác hẳn, anh cả. Anh là Enigma, chỉ có anh mới có thể đánh dấu em, chỉ có anh mới cứu được em. Em không chọn anh, chẳng lẽ chọn con đường c.h.ế.t sao?"
Tôi nói rất chân thành. Đến chính mình cũng gần như tin sái cổ. Bùi Tịch cuối cùng cũng động đậy. Anh ta vươn tay, tóm chặt lấy cổ tay tôi.
"Cứu em?" Anh ta cúi người, tin tức tố mùi gỗ tuyết phủ đầu ập vào khoang mũi tôi, khiến người ta choáng váng: "A Từ, có phải em quên rồi không? Kẻ muốn ép em vào đường cùng chính là tôi đấy."
Tôi không tránh. Mượn lực kéo của anh ta, cả người tôi nhào vào lòng anh ta. Đâm sầm vào lồng n.g.ự.c rắn chắc như sắt, n.g.ự.c tôi nghẹn lại.
"Em biết anh muốn g.i.ế.c em." Tôi vùi mặt vào hõm cổ anh ta, khẽ cọ xát vào nơi huyết quản đang đập: "Chết dưới hoa mẫu đơn, làm ma cũng phong lưu. Anh cả, cho em c.h.ế.t một cách thống khoái đi. Tốt nhất là... cho em sướng mà chết."