Bùi Tịch vì câu nói trơ trẽn đó của tôi mà thoáng ngẩn ngơ.
Tôi thừa cơ dùng hết sức bình sinh đẩy anh ta ra. Anh ta là Enigma, cơ thể cường tráng như vách sắt.
Cú đẩy này nếu là bình thường chắc chắn không hề hấn gì, hiềm nỗi lúc này anh ta đang cúi đầu muốn ngửi gáy tôi, trọng tâm đổ về phía trước nên thực sự bị tôi đẩy lùi nửa bước.
Cơ hội nghìn năm có một. Tôi quay người chạy biến.
"Rầm!" Tôi lao ra khỏi phòng, xoay người đóng sập cửa lại. Chút cản trở này không ngăn được Bùi Tịch, cùng lắm chỉ được hai ba giây. Nhưng thế là đủ rồi.
Tôi lấy chìa khóa ra, chạy đến đầu kia hành lang. Đẩy cửa bước vào, xoay người khóa trái. Tôi nhìn thấy ngay cái hộp ở giữa phòng sách.
Bên trong không có thỏi vàng, không có khế ước đất đai, chỉ có một bản báo cáo y tế và một ống tiêm dung dịch màu xanh nhạt. Tôi chộp lấy bản báo cáo, lướt nhanh qua. Càng xem, tim càng lạnh. Càng xem, m.á.u càng nóng.
Hóa ra là vậy. Hóa ra đây chính là "bùa hộ mệnh". Căn bản không phải thứ gì giúp tôi thoát thân, mà là một ổ khóa càng nặng nề hơn.
Bản báo cáo viết rõ ràng rành mạch: 【Vật thể cải tạo số A-03, tuyến thể được cấy chất dẫn dụ hỗn hợp Enigma và Alpha. Một khi hoàn toàn trưởng thành, bắt buộc phải tiếp nhận sự xoa dịu tin tức tố của cả hai đồng thời, nếu không sẽ c.h.ế.t vì suy kiệt tuyến thể. Ngược lại, nếu cả hai thiếu sự dẫn dắt tin tức tố của A-03 trong thời gian dài, sẽ dẫn đến sụp đổ tinh thần cho đến khi c.h.ế.t não.】
Đây chính là thủ đoạn của lão gia tử. Ông sợ chúng tôi tàn sát lẫn nhau, càng sợ bất kỳ ai trong chúng tôi độc chiếm gia nghiệp khổng lồ này.
Thế là ông đem ba chúng tôi trói chặt lại với nhau một cách tàn nhẫn. Tôi mà chết, hai con sói kia cũng chẳng sống thọ. Nếu không "uống thuốc" đúng hạn, ai cũng đừng hòng sống sót.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.
"A Từ, mở cửa ra." Lần này người nói không phải Bùi Tịch. Mà là Bùi Liệt. Cái tên điên vốn dĩ phải bị "điều đi nơi xa" kia lúc này đang đứng ngay ngoài cửa.
Trong giọng nói kìm nén ngọn lửa sắp bùng nổ, còn có một sự khao khát nhớp nháp khiến người ta tê dại da đầu: "Sự kiên nhẫn của anh cả có hạn. Sự kiên nhẫn của anh còn kém hơn. Là em tự đi ra, hay để bọn anh phá cửa đi vào? Chọn một đi."
Tôi nắm chặt ống thuốc trong tay. Chọn? Trẻ con mới làm trắc nghiệm. Người lớn là phải lấy hết. Tôi hít một hơi thật sâu, tiêm ống dung dịch màu xanh nhạt đó vào tuyến thể.
"Vào đi." Tuyến thể đã hoàn toàn được kích thích chín muồi rồi.
...
Mưa càng lúc càng to, giống như có ai đó trên trời đục thủng Thiên Hà, trút nước xuống không tiếc mạng.
Phúc bá đứng ở đầu cầu thang, tay cầm một mảnh giẻ lau, lau chùi bụi bẩn trên tay vịn. Chỗ đó thực ra đã sạch bong từ lâu nhưng ông vẫn cứ lau đi lau lại.
Trên lầu không có động tĩnh gì. Im ắng đến mức khiến lòng người phát hoảng. Con mèo sư tử Tuyết Cầu cuộn tròn bên chân Phúc bá, lông dựng đứng lên, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ trầm thấp, nhất quyết không chịu bước lên lầu lấy một bước.
Phúc bá thở dài, ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa gỗ đen đóng chặt trên tầng ba. Mười năm trước là vậy, mười năm sau cũng vẫn vậy.
Đàn ông nhà họ Bùi rốt cuộc vẫn không thoát khỏi cái dớp này. Đó là số mệnh. Chỉ là lần này, ông không còn cách nào bảo vệ tiểu thiếu gia nữa.
Có lẽ ngay từ đầu, ông không nên dung túng cho thiếu gia, không nên cho thiếu gia câu trả lời khẳng định khi cậu hỏi cậu có thể làm vậy hay không.