Tôi là chú chim sẻ vàng không thể lộ ra ngoài ánh sáng của nhà họ Bùi, cũng là một Omega cấp thấp được Bùi Liệt nuôi dưỡng suốt ba năm

Chương 16

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Màn kịch hoang đường này kéo dài suốt cả đêm. Tôi ngất đi rồi lại tỉnh lại. Mỗi lần tỉnh lại, bên cạnh luôn có một người túc trực. Có khi là Bùi Liệt đang đút nước cho tôi. Có khi là Bùi Tịch đang bôi thuốc cho tôi. Khi trời sáng hẳn, tôi mới hoàn toàn tỉnh táo.

Tôi nằm trên giường của Bùi Tịch. Bên trái là Bùi Liệt đang ngủ say sưa tư thế dang tay múa chân, một cánh tay còn bá đạo gác lên eo tôi. Bên phải là Bùi Tịch đang tựa vào đầu giường xem tài liệu, bàn tay còn lại thì thỉnh thoảng vuốt ve tóc tôi. Tuyết Cầu nằm ở cuối giường, tiếng gừ gừ vang trời.

"Tỉnh rồi à?" Bùi Tịch đóng tài liệu lại, cúi đầu nhìn tôi.

"Vâng." Cổ họng khàn đặc.

Bùi Liệt bị tiếng động của chúng tôi làm cho tỉnh giấc, mơ màng mở mắt. Thấy tôi tỉnh, lập tức xáp lại gần hôn một cái rõ kêu lên mặt tôi.

"Vợ ơi chào buổi sáng!" Tên này mười năm trước đã thế này, chẳng bao giờ biết đến khái niệm khoảng cách. Dù cho tôi là người quyến rũ anh ta trước, thì đã sao? Tôi là thợ săn, anh ta là con mồi, chẳng lẽ thợ săn còn phải giữ lễ nghĩa với con mồi?

Tôi giơ tay lên, không đẩy cái mặt đang sáp lại kia ra mà bóp chính xác vào má Bùi Liệt. Tôi hơi dùng sức. Má anh ta bị tôi bóp biến dạng, miệng chu ra như mỏ vịt.

"Sáng sớm đã phát tình, anh cũng xứng?"

Bùi Liệt cũng không giận, thuận thế cọ cọ vào lòng bàn tay tôi, lầm bầm không rõ chữ: "Xứng hay không, đêm qua chẳng phải em đã thử rồi sao? A Từ, lúc đêm qua em khóc lóc xin tha, đâu có nói như vậy."

"Chát". Tôi buông tay, vỗ một phát lên mặt anh ta, không nặng nhưng nghe rất giòn. "Đó là do tác dụng của thuốc, không phải do anh giỏi."

Tôi chống người ngồi dậy, tấm chăn tuột xuống để lộ những vết tích loang lổ khắp người. Không khí vẫn còn vương lại mùi hương sau cuộc hỗn loạn, đó là một loại hương thơm kỳ lạ sinh ra từ sự quấn quýt của ba loại tin tức tố, giống như mùi hoa hồng thối rữa trộn lẫn với rượu mạnh và băng tuyết.

Đây là bằng chứng của tội lỗi, cũng là huân chương của chiến thắng.

 

back top