Sau lần này, fan CP của tôi và Tạ Thời Du sinh sôi nảy nở như nấm sau mưa. Đồng đội càng là những kẻ "đâm bị thóc chọc bị gạo", thỉnh thoảng lại ném vào nhóm mấy cái video thú vị của tôi và Tạ Thời Du.
Kha Thụy Giang thậm chí còn coi khung chat riêng của tôi như bản ghi chú để cậu ấy đu CP. Sau khi xem một hai cái, các ứng dụng mạng xã hội của tôi như phát điên, ngày nào cũng đề xuất cho tôi. Thế là, tôi đã thấy một số góc nhìn mà trước đây tôi chưa bao giờ thấy.
Những việc nhỏ nhặt tiện tay làm mà tôi đã sớm quên từ lâu, hóa ra luôn có người thay tôi ghi nhớ và trân trọng, mà tôi chỉ thông qua bên thứ ba mới thấy được một góc của tảng băng trôi.
Kha Thụy Giang thấy tôi cầm điện thoại thẫn thờ, liền sà xuống ngồi bên trái tôi, bên phải ngay sau đó là Phương Hy Hằng. Hai người kẹp tôi ở giữa, trao đổi ánh mắt, cố ý hỏi tôi:
"Tâm Tâm, cậu có phản cảm với CP của cậu và Tạ Thời Du không?"
"..."
Thật ra nói không hẳn là phản cảm, chỉ là lúc đầu thấy hơi kinh ngạc và phi lý thôi.
"Im lặng là không phản cảm, không phản cảm là có thể tiếp nhận."
"Tiếp nhận được là có thể ở bên nhau."
"Ở bên nhau được là có thể kết hôn!"
Nghe hai người bọn họ càng nói càng quá đáng, tôi trực tiếp thoát khỏi vòng vây, nhảy dựng lên đứng dậy: "Không thể kết hôn nhé!"
"Được." Kha Thụy Giang cũng đứng dậy theo, "Vậy chắc là có thể kết bạn WeChat nhỉ? sư đệ Tạ đang tìm hai đứa tôi xin WeChat của cậu kìa."
...
【Hahahahaha Hy Thụy khéo dùng liên hoàn kế, Thịnh Giản Tâm lỡ bước lên đoạn đầu đài.】
【Thật sự, con trai ơi mau qua đây lạy hai vị sư huynh này một lạy đi.】
【Ai hiểu được không, ảnh không hề phủ nhận chuyện có thể ở bên nhau kìa!】
【Thịnh Giản Tâm, đã bao lâu rồi cậu không nhấn mạnh mình là trai thẳng nữa rồi?】
【Xem video CP nhiều quá cuối cùng tự mình công lược chính mình luôn.】
【Con trai có hy vọng rồi, thật sự có hy vọng rồi, lần này mẹ không lừa con đâu!】
Cuối cùng, tôi vẫn kết bạn WeChat với Tạ Thời Du. Nghĩ bụng nếu cậu ta dám tỏ tình tôi sẽ xóa kết bạn ngay lập tức. Kết quả, sau khi kết bạn xong cậu ta cứ thế nằm yên trong danh sách bạn bè suốt ba ngày.
Ngày thứ tư tôi đang chơi game, cậu ta cuối cùng cũng gửi tin nhắn tới:
【Sư huynh, anh có thể dẫn em đánh game không?】
Hầy, thằng nhóc này thuộc diện ra bài không theo quy tắc rồi. Cái game màu đỏ này tôi càng đánh càng thấy quen, cảm giác tình huống này hình như tôi đã từng trải qua.
Khi Tạ Thời Du cầm một con Thái Văn Cơ lên trang bị "Mặt nạ đau khổ" đuổi theo tôi khắp bản đồ, tôi ngộ ra rồi.
"Có phải trước đây cậu lấy acc của Hạ Linh Thiền chơi với tôi không!"
"..."
"Nói chuyện đi, Tạ Thời Du."
"Sao anh biết vậy? Ca ca."
"Cậu mợ nó cậu lại lên Mặt nạ đau khổ, đại ca ơi, tôi chơi Nakoruru mà..."
"Xin lỗi ca ca."
"Cậu đừng gọi tôi là ca, cậu mới là ca đấy."
【Hahahahaha cười c.h.ế.t tôi rồi.】
【Kết bạn xong, cố tình luyện tập suốt ba ngày mới có dũng khí tìm 'anh người thương', kết quả vừa xuất chiêu Mặt nạ đau khổ là lộ tẩy ngay.】
【Hạ Linh Thiền đã dặn đi dặn lại rồi, thế mà lại quên khuấy mất cái vụ hễ cứ cầm hỗ trợ là lên Mặt nạ đau khổ, hahahahahaha.】
【Hahahahaha lên cái Mặt nạ đau khổ đuổi theo Giản Tâm khắp thế giới, xạ thủ ở đường dưới sắp tức đến bật cười luôn rồi.】
【Ba ngày nay Tạ Thời Du rốt cuộc đã học cái gì vậy, đây là game đồng đội 5v5, không phải là cậu với Giản Tâm 2v8 đâu nhé, đường giữa qua giúp Thịnh Giản Tâm mà nó dám lén ném chiêu hai đánh người ta, hahahahaha!】
Tôi hướng dẫn Tạ Thời Du điều chỉnh trang bị xong liền lao đầu vào rừng. Sau khi trụ hai đường dưới bị mất, xạ thủ bắt đầu mắng hỗ trợ của Tạ Thời Du. Tôi đang ăn quái rừng, nhìn lượng kinh tế của mình và rừng đối phương, lẳng lặng gõ chữ:
【Đừng sủa, nằm im hưởng thụ đi.】