Tạ Thời Du đúng kiểu "trình gà nhưng nghiện", cứ như vậy một thời gian, tôi thực sự không dám online nữa.
Trong phòng nghỉ, Kha Thụy Giang thực hiện một pha xử lý pentakill rồi mang đến trước mặt tôi lắc lư mấy vòng. Thấy tôi đang chơi trò "My Doge" không thèm để ý đến cậu ấy, cậu ấy cố ý cao giọng:
"Sao các người biết tôi dùng Lan giành được pentakill vậy?"
Nhân viên công tác đẩy cửa bước vào: "Lan gì cơ?"
"Lan!"
"Kệ cậu nam bắc cái gì." Nhân viên đi đến trước mặt tôi, "Giản Tâm, tuần này em phải đi Bắc Thành một chuyến, cùng mấy đứa nhóc khóa mới tham gia một hoạt động công ích."
Bảo là mấy đứa nhóc, nhưng đến khi tôi tới Bắc Thành mới phát hiện chỉ có mình Tạ Thời Du. Buổi tối, tôi đang xem livestream trận đấu mình thích thì có tiếng gõ cửa. Tạ Thời Du ôm gối đứng ngoài cửa, cúi đầu: "Ca ca, tối nay em có thể ngủ ở phòng anh không?"
"Em sợ tối."
Mẹ nó chứ cậu ta còn to con hơn cả tôi mà bảo là sợ tối! Nhưng nhìn bộ dạng đáng thương của cậu ta, tôi vẫn cho cậu ta vào.
"Cậu ngủ bên này, tôi ngủ bên này, ngáy là tôi đá văng ra ngoài đấy!"
"Em biết rồi ca ca." Tạ Thời Du ngoan ngoãn nằm xuống vùng lãnh thổ mà tôi đã phân chia cho cậu ta.
Tôi nằm bên kia tiếp tục xem livestream. WeChat nảy thông báo, là đồng đội hỏi tôi hôm nay thế nào. Tôi báo cáo tình hình hôm nay một chút, nghĩ rồi vẫn nói chuyện Tạ Thời Du sợ tối ngủ ở phòng mình.
Câu nói này làm tất cả mọi người trong nhóm nhảy dựng lên.
Lộ Thừa: 【Tôi với Gia Nhiên đang làm 'chuyện gay cấn' mà cũng bị câu này của cậu làm cho giật mình!】
Kha Thụy Giang: 【Vãi, anh em à, cậu tin nó sợ tối hay tin tôi là Tần Thủy Hoàng?】
【Không phải chứ, đội trưởng? Mức độ táo bạo thế này cơ à?】
Phương Hy Hằng: 【Oh gays!】
Chung Gia Nhiên lặng lẽ lướt qua, để lại một tấm ảnh chụp màn hình cậu ấy chơi Công Tôn Ly cùng với Dao của Lộ Thừa đang cùng nhau đi gank đối phương.
【Cậu ta hình như sợ tối thật, vả lại tôi đã phân chia địa bàn rồi, cậu ta ngủ trông có vẻ khá ngoan.】
Kha Thụy Giang: 【Sự đã rồi, tôi chỉ có thể nói Tâm Tâm hãy bảo trọng cái m.ô.n.g của cậu!】
...
Tán gẫu xong tôi cũng đặt điện thoại xuống chuẩn bị ngủ. Tạ Thời Du trằn trọc lật người mấy lần. Đến lần thứ tám cậu ta lật người, tôi thở dài hỏi: "Cậu không ngủ được à?"
"Vâng, ca ca em có thể ôm anh ngủ không?" Tôi kinh hãi.
Tạ Thời Du giải thích: "Lúc ngủ em phải ôm 'A Bối Bối' mới ngủ được, nhưng lần này đi công tác em quên mang nó theo rồi."
Tôi quay sang nhìn cậu ta, không biết từ lúc nào cậu ta đã xoay người đối diện với tôi rồi, lúc này đang chớp chớp mắt nhìn tôi, đuôi mắt hơi xếch lên, ánh mắt sáng rực, giống như một chú chó nhỏ đang chờ đợi câu trả lời.
Tôi thừa nhận, đối diện với khuôn mặt như thế này tôi thực sự không nói được lời từ chối.
"Được rồi, vậy cậu đừng ôm chặt quá, nếu không tôi không ngủ được đâu."