【Thành thật xin lỗi, trước đây tôi ra đời sớm quá, bây giờ mới thực sự là lúc tôi ra đời nè!】
【Đi nhà ma còn không thèm kêu một tiếng giờ lại bày đặt sợ tối à?】
【Trước khi đi cố tình lấy A Bối Bối từ trong vali ném lại lên giường, giờ lại bảo quên mang theo à?】
【Tạ Thời Du, cậu cũng đối xử tệ với bản thân quá rồi đó!】
【Tiểu Du thông minh thật đấy!】
【Ba mẹ thế này thì có hơi mập mờ quá rồi nha.】
Tôi và Tạ Thời Du ở Bắc Thành ba ngày vì công việc. Ba ngày này chúng tôi đều ngủ trên cùng một chiếc giường, ngoại trừ việc bị Tạ Thời Du coi là "A Bối Bối" ra thì không có vấn đề gì khác.
Tạ Thời Du nết ngủ rất tốt, hơn nữa tôi phát hiện được cậu ta ôm hình như khiến chất lượng giấc ngủ của tôi tăng cao đáng kể, thậm chí mấy ngày nay không hề gặp ác mộng.
Kết thúc công việc, tôi và Tạ Thời Du ở sân bay chờ chuyến bay. Cậu ta bay về Dung Thành xong là phải bế quan chuẩn bị cho kỳ thi đại học, còn nhóm Moon chúng tôi phải bắt đầu chuẩn bị cho tour concert.
Chuyến bay của Tạ Thời Du bắt đầu lên máy bay, cậu ta bóp bóp tay tôi, đột nhiên ghé sát lại hỏi:
"Ca ca, anh có ghét việc tiếp xúc thân thể với em không?"
Tầm mắt tôi rơi vào ngón tay đang bị cậu ta bóp: "Nếu tôi mà ghét thì bây giờ cái tát chắc đã in trên mặt cậu rồi."
Cậu ta cười, lộ ra hai lúm đồng tiền nông, nháy mắt với tôi một cái: "Vậy có phải em có thể hiểu là, thật ra ca ca cũng có chút thích em không?"
"... Hai chuyện này không thể đánh đồng..."
"Được." Tạ Thời Du nhanh chóng hôn một cái lên má tôi, "Em nhận phần thưởng của mình trước đây, tạm biệt ca ca."
Đến khi tôi phản ứng lại thì trong phòng chờ VIP đã chẳng thấy bóng dáng cậu ta đâu nữa. Tôi sờ lên gò má vừa bị cậu ta hôn, bực bội gửi tin nhắn cảnh cáo:
【Nếu bị fan cuồng chụp được thì tôi không để yên cho cậu đâu!】
【Ca ca, chúng ta đúng là chưa xong đâu, vì tình yêu của chúng ta không có điểm dừng mà.】
【Tạ Thời Du, bớt nghèo nàn văn vở đi!】
【Em biết rồi ca ca, em xem qua rồi không có fan cuồng đâu, em sẽ thi thật tốt.】