Tôi là một kẻ tồi tệ, nhưng kẻ tồi tệ này lại có một trái tim chân thành.

Chương 8

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ hai sau khi từ thành phố A trở về, Thẩm Liên Sơn chết.

Luật sư của ông ta tìm đến tôi, đưa cho tôi một bản thỏa thuận chuyển nhượng di sản.

Đi kèm với đó là một bức thư tay do chính Thẩm Liên Sơn viết.

Trong thư, ông ta nói ông ta có lỗi với tôi, cũng có lỗi với mẹ tôi. Ông ta còn bảo tôi hãy tha cho Thẩm Ngân Xuyên, nói gì mà sau khi ông ta đi, trên thế giới này người duy nhất có quan hệ huyết thống với tôi chỉ còn lại Thẩm Ngân Xuyên, dặn tôi đừng làm chuyện gì để sau này phải hối hận.

Tôi xem mà cười lạnh liên tục.

Ông ta biết Thẩm Ngân Xuyên không giữ nổi sản nghiệp nhà họ Thẩm, cũng biết hội đồng quản trị sẽ không đồng ý để ông ta giao công ty cho Thẩm Ngân Xuyên, nên đã lùi một bước để người kế thừa di sản là tôi.

Ông ta sợ tôi gây bất lợi cho Thẩm Ngân Xuyên nên mới đem bài tình cảm ra diễn.

Người cha tốt của tôi cho đến trước khi c.h.ế.t vẫn còn đang tính toán cho đứa con riêng của mình.

Tờ thư trong tay bị rút đi, Cố Bắc Đình càng xem chân mày càng nhíu chặt.

"Thẩm Liên Sơn c.h.ế.t rồi mà vẫn không yên phận." Anh ta gấp tờ thư lại rồi xé vụn, ôm tôi vào lòng, "Toàn lời nhảm nhí, không cần quan tâm. Em còn có anh, chỉ cần em không đuổi anh đi, anh sẽ luôn ở đây."

Ngày tang lễ của Thẩm Liên Sơn, Thẩm Ngân Xuyên cũng tới, Tống Chuẩn luôn đi sát bên cạnh cậu ta.

Thấy hai người ở tang lễ, tôi có chút bất ngờ. Trong dự tính của tôi, lẽ ra hai người bọn họ bây giờ phải đang tháo chạy ra nước ngoài rồi mới đúng.

Trước khi tang lễ bắt đầu, tôi đi vào nhà vệ sinh.

Tống Chuẩn theo chân đi vào sau.

Cậu ta ôm lấy tôi từ phía sau, vùi mặt vào lưng, giọng nghẹn ngào:

"Anh, em nhớ anh lắm."

Tôi chậc một tiếng, gỡ cậu ta ra.

Cậu ta lại lên tiếng trước khi tôi kịp mở miệng.

"Chuyện ở rừng hoa anh đào ngày hôm đó, em có thể giải thích. Sự việc không phải như những gì anh thấy đâu. Ngày hôm đó ở bệnh viện em đã nói rõ với Thẩm Ngân Xuyên rồi, em thích anh, em không thể rời xa anh."

"Cậu ấy ôm em khóc một hồi, không đeo bám nữa, chỉ nói mong em đi xem một buổi pháo hoa cùng cậu ấy thì sẽ xóa sạch nợ nần."

Cái cảm giác phiền muộn đó lại ập đến.

Tôi tựa vào bồn rửa tay, lấy thuốc trong túi ra châm lửa, rít một hơi.

Giọng nói không chút gợn sóng: "Những lời cậu nói, tôi một chữ cũng không tin."

Ánh sáng ít ỏi còn sót lại trong mắt cậu ta dần lụi tắt, hồi lâu sau, giọng nói khàn khàn:

"Anh ơi, tuyến thể của em đau."

"Cậu tự chuốc lấy thôi."

Tôi chẳng buồn đôi co với cậu ta, ngậm điếu thuốc định bỏ đi.

Đi được vài bước, cậu ta gọi giật tôi lại từ phía sau:

"Anh ơi, anh vẫn chưa buông bỏ được em đúng không? Hôm đó em nghe thấy rồi, cuộc đối thoại giữa anh và Cố Bắc Đình, anh nói anh đang lợi dụng anh ta, anh không thích anh ta đúng không?"

Tôi không trả lời, bước chân không dừng lại.

Ra khỏi nhà vệ sinh, tôi gặp Cố Bắc Đình ở góc rẽ.

Ánh mắt anh ta mang theo cảm xúc rất phức tạp, đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi:

"Tuần sau là hôn lễ của chúng ta rồi."

Tôi bỏ điếu thuốc trong miệng xuống: "Xin lỗi, Thẩm Liên Sơn vừa mới mất, e là tôi không thể tổ chức đám cưới được."

Cả người anh ta dường như có chút thẫn thờ, khóe môi gượng gạo nhếch lên: "Không sao, không sao cả, anh có thể đợi em."

Anh ta thông minh như vậy, chắc chắn đoán được việc tôi không muốn kết hôn chẳng liên quan gì đến Thẩm Liên Sơn.

Trên thế giới này, người tôi không quan tâm nhất chính là Thẩm Liên Sơn, cái c.h.ế.t của ông ta chẳng ảnh hưởng gì đến tôi nửa phân.

Nhưng anh ta không vạch trần, cũng không ép buộc, chỉ gượng cười nói có thể đợi tôi.

Tôi thấy có lỗi với thâm tình của anh ta, nhưng rào cản trong lòng, tôi vẫn không sao bước qua được.

 

back top