Tôi bò lại gần: "Thiếu gia, cậu... cậu đi giải quyết một chút đi."
Chử Tuần Đoạt không nổi trận lôi đình, mà bình tĩnh nói: "Không đi, tôi muốn c.h.ế.t luôn cho rồi."
Tim tôi thắt lại, cẩn thận gọi khẽ: "Tuần Đoạt..."
"Tôi bảo cậu cút ra ngoài." Hắn liếc nhìn tôi đầy lạnh lẽo, đáy mắt hiện lên vẻ hung bạo.
Đây là dấu hiệu hắn sắp phát hỏa. Hắn mà nổi giận thì không đơn giản là trút giận lên tôi, mà là sẽ ra ngoài gây chuyện.
Có khi hắn đến võ đài ngầm làm võ sĩ, nhưng thân phận hắn tôn quý, chẳng ai dám đắc tội. Những kẻ giỏi hơn hắn đều phải giả vờ thua, nằm rạp dưới đất cho hắn đánh.
Nhưng cũng có những kẻ có m.á.u mặt, không phục hoặc không biết hắn là ai, đánh hắn đến mức mặt mũi bầm dập. Sau đó họ lo sợ bị trả thù, nhưng hắn không làm vậy.
Cứ thế dần dần, chẳng còn mấy ai giỏi hơn hắn nữa.
Có một lần tôi có người bạn mới, vị thiếu gia với tính chiếm hữu lệch lạc từ nhỏ này đã đe dọa người ta một trận, còn tuyên bố sẽ vứt bỏ kẻ "không trung thành" là tôi.
Lúc đó tôi thấy rất tủi thân, đã lớn tiếng từ chối yêu cầu xóa liên lạc của hắn.
Chử Tuần Đoạt sững sờ, rồi đập nát rất nhiều quà cáp đã mua cho tôi. Sau đó hắn điên cuồng đi đua xe, ồ, đi đua xe mà còn bắt tôi theo cùng.
Xuống xe, tay chân tôi bủn rủn, giữa tiếng hò hét và tiếng còi xe inh ỏi, tôi được chàng thiếu niên lạnh lùng trong bộ đồ đua ôm lấy, nôn đến trời đất quay cuồng.
Sau đó, chàng thiếu niên chân dài ấy vứt tôi sang một bên, tự mình chạy thêm một vòng, phá kỷ lục, đ.â.m sầm vào hàng rào, vầng trán bị trầy xước chảy máu.
Đám công tử bột bấy giờ mới tỉnh táo lại sau cơn hưng phấn, nhìn vệt m.á.u đỏ tươi chảy xuống từ đôi lông mày u ám của "anh Đoạt", ai nấy đều sợ đến toát mồ hôi hột.
Nếu có chuyện gì xảy ra, không ai gánh nổi trách nhiệm.
Sắc mặt tôi càng trắng bệch, chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Chử Tuần Đoạt, nước mắt tôi rơi lã chã.
Tôi vốn nhát gan, vậy mà lúc đó vừa lau nước mắt vừa bình tĩnh sắp xếp vệ sĩ đưa vị thiếu gia không chịu hợp tác này đến bệnh viện.
Kiểm tra xong thấy không có vấn đề gì lớn, băng bó rồi về nhà, báo cáo xong với ông chủ và phu nhân, tôi liền gục bên giường hắn canh chừng suốt đêm.
Tôi đặt báo thức dậy liên tục để sờ xem hắn có sốt không, còn thở không, có khát nước không, rồi khẽ hỏi: "Thiếu gia, cậu có chỗ nào không thoải mái không?"
Trong căn phòng tối mờ, vị đại thiếu gia cao quý trên giường nhắm mắt, tưởng như đã ngủ say, bỗng thốt ra một câu: "Ồn c.h.ế.t đi được, đồ ngốc."
Giọng nói sang sảng, đầy vẻ mất kiên nhẫn. Tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn mỉm cười với hắn: "Vậy cậu mau ngoan ngoãn ngủ đi, tôi không làm phiền cậu nữa."
Chử Tuần Đoạt mở mắt, nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt tối thẳm: "Sau này còn dám chọc tôi giận nữa không?"
Tôi không phải không biết giận, chỉ là không nỡ giận thiếu gia. Cho dù thật sự tủi thân, tôi cũng rất nhanh chóng tìm nguyên nhân từ chính mình.
Cho nên dù hắn có đem mạng sống ra làm trò đùa, tôi cũng chỉ nghĩ là do mình làm chưa tốt, lập tức gật đầu nhận lỗi: "Sẽ không đâu, là tôi không tốt."
Nếu tôi không bướng bỉnh, nếu tôi nghe lời thiếu gia không cãi lại hắn, hắn sẽ không đi đua xe rồi phải vào viện.
Chử Tuần Đoạt nghe vậy, hắn nghĩ, sau này hắn sẽ không gọi người trước mặt là "đồ ngốc" nữa.
Vành mắt tôi đỏ hồng: "Thiếu gia, tôi muốn hỏi cậu một câu."
Chử Tuần Đoạt nhìn chăm chằm vào đôi mắt ướt át của tôi, yết hầu chuyển động, ừ một tiếng.
Sau đó hắn nghe tôi nghiêm túc hỏi: "Sáu nhân chín bằng bao nhiêu?"
Tôi cực kỳ sợ hắn bị chấn thương não. Hắn thông minh và ưu tú như vậy, nếu có vấn đề gì, chỉ cần nghĩ đến thôi tim tôi đã thắt lại, hốc mắt cay xè.
Chử Tuần Đoạt: "..." Ánh mắt hắn d.a.o động như sóng gợn, rồi nhanh chóng trở lại bình tĩnh, lười biếng đáp: "Bốn mươi lăm."
Tôi sững lại, tôi không ngốc đến mức không phân biệt được hắn có đang đùa hay không, nhưng vẫn không yên tâm nói: "Cậu đừng đùa với tôi, Tuần Đoạt."
"Là bốn mươi lăm."
Tôi rất cố chấp: "Thiếu gia, cậu nói tử tế đi."
"Năm mươi hai."
"Sau này tôi đều nghe lời cậu, cầu xin cậu đấy."
"Được rồi, năm mươi tư."
"Thiếu gia, tôi xóa người đó rồi."
Chẳng đợi hắn nói thêm, tôi đã chủ động xóa liên lạc của người kia.