Giống như lúc này, Chử Tuần Đoạt trưng ra bộ dạng nửa sống nửa chết, như thể đang đợi bản thân hỏng mất, không chạm vào tôi, cũng không chủ động giải quyết vấn đề của mình.
Chàng thiếu niên tuấn tú nằm trên sofa, tay chân dài rộng, cao quý mà lười biếng, nhưng lại nhẫn nhịn đến mức gân xanh trên thái dương giật nảy, cả người như một vật thể nguy hiểm sắp nổ tung.
Vừa nguy hiểm, vừa mang tính tự hủy hoại. Hắn luôn như vậy, cố chấp đến mức tôi phải nâng niu, dỗ dành mới yên tâm được.
"Tuần Đoạt." Tôi hơi lúng túng, lắc lắc cánh tay hắn: "Tôi là đàn ông mà."
Chử Tuần Đoạt không nói gì, cũng không nhìn tôi, cứ nhìn chằm chằm lên trần nhà, góc nghiêng lạnh lùng, ngũ quan sâu hoắm.
Hắn hoàn toàn lờ tôi đi, nhưng người vẫn căng cứng, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, không hề có dấu hiệu hạ hỏa.
Tôi bắt đầu nghi ngờ không biết hắn có bị bệnh không, sao có thể "đứng thẳng" lâu như vậy được.
"Tuần Đoạt."
Chử Tuần Đoạt rút cánh tay lại, rõ ràng kiên nhẫn đã cạn sạch, trông vừa hung vừa ác: "Thiều Bán Túc, rốt cuộc cậu muốn làm gì? Tôi đã bảo cậu cút rồi, sao còn chưa cút?"
Tôi không đủ thông minh, làm việc gì cũng phân vân, luôn làm hỏng chuyện, rồi từ chịu thiệt nhỏ thành chịu thiệt lớn.
Đáng lẽ tôi nên cút, nhưng tôi lại sột soạt bò lên người Chử Tuần Đoạt.
Gương mặt Chử Tuần Đoạt ửng hồng, lạnh nhạt nhìn tôi, không ngăn cản cũng chẳng chủ động, cứ thế nhìn tôi vụng về tìm cách lấy lòng hắn.
Biểu cảm của hắn không chút gợn sóng, chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm, âm trầm là đang dán chặt lấy tôi.
Sự sợ hãi của tôi đối với hắn luôn đến muộn, hoặc có thể nói tôi khó mà làm hai việc cùng lúc. Hiện giờ tôi chỉ muốn hắn dễ chịu hơn một chút, đến mức phớt lờ cả sự tấn công và chiếm hữu đậm đặc trong mắt hắn.
Lúc nãy thì bò ra chạy trốn, giờ Chử Tuần Đoạt mặc kệ tôi, không giúp tôi, tôi lại chật vật "phục vụ" hắn chu đáo đến mức mồ hôi đầm đìa. Tôi sợ hắn không bình tĩnh lại được thì cơ thể sẽ có vấn đề mất.
Cứ nghĩ đến khả năng đó, tôi cũng chẳng quản được việc hắn có trở lại bình thường được hay không nữa. Không bình thường còn tốt hơn là "hỏng" luôn.
"Thiếu gia," tôi nhìn hắn từ trên cao xuống, nhưng vẻ mặt lại như sắp khóc đến nơi. Tôi nắm lấy tay hắn đặt lên eo mình.
Chàng thiếu niên nằm trên sofa không hất tôi ra, nhưng khi tôi buông tay, tay hắn lại như không xương mà trượt xuống. Tôi lại nắm lấy, đặt lên bụng mình, mặt đỏ bừng, nước mắt đọng trong mắt bỗng chốc rơi xuống.
Ánh mắt hắn cuối cùng cũng d.a.o động, nhìn chăm chằm vào mặt tôi, sau đó giơ bàn tay còn lại lên, những ngón tay thon dài lướt qua dưới mắt tôi, rồi lau một cái.
Tay hắn có vết chai, làm đỏ cả mặt tôi. Rõ ràng hắn mới là đại thiếu gia, vậy mà cảm giác tôi còn được nuôi nấng mong manh hơn cả hắn.
Lại còn quá gầy nữa.
"Bán Lật."
Nghe hắn gọi mình là Bán Lật, tôi thế mà lại thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười tội nghiệp: "Vâng."
Chử Tuần Đoạt siết chặt eo tôi, dùng sức, cơ bắp cánh tay rắn chắc cuồn cuộn: "Tôi biết cậu là đàn ông."
Tôi sững người.