Tạ Bạch ban ngày thì quần áo chỉnh tề, đạo mạo trang nghiêm, trời vừa tối là không còn tính người nữa, lần nào cũng "làm" đến mức tôi khóc cha gọi mẹ.
Tôi luôn tìm cách trả thù vào ban ngày.
Ví dụ như hôm nay.
Hứa Trạch – cái tên "ăn chực" này lại đến Tạ gia ké cơm.
Người tinh mắt đều nhìn ra Hứa Trạch thích Tạ Bạch. Lúc Tạ Bạch còn là một kẻ nghèo kiết xác, Hứa Trạch đã sắp xếp cho hắn vào làm chức cao trong công ty mình.
Trên bàn ăn, Hứa Trạch không ngừng gắp thức ăn cho Tạ Bạch, còn Tạ Bạch thì không ngừng gắp cho tôi.
Hứa Trạch nói giọng mỉa mai: "Tạ Thanh, cậu không có tay à?"
Tôi giơ ngón giữa về phía gã: "Liên quan gì đến nhà anh?"
Tạ Bạch nói giúp tôi: "Em thích hầu hạ anh trai mà. Tối qua anh ấy nghỉ ngơi không tốt, trên tay không có sức, là em trai thì nên chăm sóc anh ấy."
Tôi đảo mắt một cái.
Tay không có sức chẳng phải tại hắn sao?
Đã khóc lóc xin hắn dừng lại rồi, vậy mà hắn cứ như bị điếc ấy.
Hắn cũng chẳng kém tôi bao nhiêu tuổi, nhưng đô con hơn tôi nhiều, tôi hoàn toàn không phản kháng nổi.
Cha mẹ Tạ giả vờ như không nghe thấy.
Ban đầu họ thấy tôi thật đáng xấu hổ, nhưng sau khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm hàng ngày của tôi, họ lại thấy tôi đáng thương, nên đối xử với tôi còn tốt hơn cả lúc chưa bị vạch trần thân phận.
Hứa Trạch trợn tròn mắt: "Nó ngủ không ngon thì liên quan gì đến cậu?"
Khóe môi Tạ Bạch nhếch lên, khoe khoang: "Có liên quan chứ, là tôi đã..."
"Ưm?" Tôi chột dạ nhét ngay một miếng thức ăn vào miệng hắn, tai đỏ ửng: "Ăn không nói, ngủ không lời."
Đùa à, nếu hắn thực sự phanh phui chuyện này ra, tôi còn mặt mũi nào mà sống nữa.
Tạ Bạch cười rồi nuốt thức ăn xuống, còn l.i.ế.m nhẹ ngón tay tôi: "Cảm ơn anh trai."
Tôi như bị điện giật rụt tay lại, rút tờ giấy lau sạch.
Mẹ kiếp!
Tôi bị vấy bẩn rồi!!
May mà trừ cái hành động nhỏ đó ra, Tạ Bạch vẫn coi là thành thực, ngoại trừ thỉnh thoảng sờ đùi tôi dưới gầm bàn, "hỏi thăm" Thanh nhỏ một chút.
So với trước đây thì đã thu liễm hơn nhiều.
Nhưng tôi vẫn thấy không tự nhiên.
Ánh mắt hằn học của Hứa Trạch cứ quét qua quét lại trên người tôi.
Trong lòng gã, tôi chính là kẻ khốn nạn bắt nạt "bạch nguyệt quang" của gã.
Chờ đến ngày nào đó tôi không cần liêm sỉ nữa, nhất định phải phân trần với gã xem rốt cuộc là ai bắt nạt ai, để gã biết người thực sự chịu khổ là tôi đây này.