Hứa Trạch quan tâm đến "con chó" của tôi như thế, nhưng tôi cứ muốn làm gã khó chịu, để gã thấy rõ Tạ Bạch vào ban ngày ngoan ngoãn đến mức nào.
Tôi đá văng đôi dép lê, tựa lưng vào sô pha: "Tạ Bạch, chân đau, lại đây bóp chân cho tôi."
Tạ Bạch lập tức quỳ một gối xuống bên chân tôi, đặt chân tôi lên đầu gối hắn mà xoa nắn.
Sắc mặt Hứa Trạch xanh mét, kéo hắn đứng dậy: "Tạ Bạch cậu làm gì thế! Nó đang sỉ nhục cậu đấy cậu có hiểu không! Cậu thế này khác gì con ch.ó của nó?"
Giọng Tạ Bạch mang theo vẻ đắc ý: "Tôi vốn dĩ là chó của anh trai mà, lại còn là chó đích trưởng tử nữa, ngoài tôi ra anh ấy chẳng có con ch.ó nào khác đâu."
Nói xong lại quỳ xuống tiếp tục bóp chân cho tôi.
Hứa Trạch đen mặt, cái này mà cũng là chuyện đáng để tự hào à?
Tôi nhướng mày, nhìn Hứa Trạch đầy khiêu khích: "Hứa tiên sinh, Tạ Bạch là chó của tôi đấy, anh làm gì được nào? Chướng mắt thì cút đi."
Ánh mắt Hứa Trạch như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
Tôi cảm thấy gã thực sự muốn g.i.ế.c mình.
Gã nhìn cha mẹ Tạ đang im lặng, lại nhìn Tạ Bạch đang khúm núm và bộ dạng tiểu nhân đắc chí của tôi, trong đầu chắc hẳn đang diễn ra một vở kịch cẩu huyết.
Gã coi Tạ Bạch là nàng Lọ Lem, còn tôi là mụ dì ghẻ độc ác, cha mẹ Tạ là ông bố vô tích sự. Gã xem không ít phim mạng về thật giả thiên kim bị bắt nạt, chắc mẩm thiếu gia thật cũng bị đối xử y hệt.
Gã chịu không nổi, tuyệt đối không thể để bạch nguyệt quang sống dưới móng vuốt của tôi, vì vậy gã chọn cách... thay thế bạch nguyệt quang.
Đêm đó, tôi trốn trong nhà vệ sinh nhận được tin nhắn của gã: [Sau này tôi làm chó cho cậu, không được bắt nạt Tạ Bạch nữa.] Bên ngoài, Tạ Bạch đang vừa đe dọa vừa dụ dỗ bắt tôi cùng hắn chơi mấy trò "vòng tròn nhỏ" dã man một chút.
Tôi muốn khóc mà không có nước mắt.
Rốt cuộc là ai bắt nạt ai hả trời?
Tiếng "cạch" vang lên, cửa mở, Tạ Bạch cầm roi da bước vào.
Hắn không thèm nói đạo nghĩa, có chìa khóa mà không bảo sớm.
Dọa tôi sợ đến mức rúc thẳng vào bồn tắm: "Người anh em, bình tĩnh, chỗ đó của tôi vẫn còn sưng."
Với tần suất của hắn, muốn khỏi cũng khó.
Tạ Bạch túm lấy cánh tay tôi, xách tôi ra ngoài như xách con gà con: "Ban ngày em ngoan như vậy, anh trai không thấy em đáng được khen thưởng sao? Đêm nay em chỉ muốn chơi trò gì đó thú vị thôi mà."
Giọng hắn bình thản và dịu dàng, nhưng lời nói ra lại khiến tôi nổi da gà.
Nhưng tôi biết nói gì đây?
Đồng ý thì bị hắn lột quần "làm" một trận tơi bời, không đồng ý thì bị hắn lột quần "làm" hai trận tơi bời.
Cuối cùng tôi vẫn từ bỏ vùng vẫy.
Tạ Bạch ấn tôi lên giường, kéo phăng quần ngủ của tôi ra rồi cắn một cái lên cánh m.ô.n.g trắng nõn, mỉm cười mãn nguyện.
Tôi đau đến mức nhe răng trợn mắt: "Đồ khốn!"
Tạ Bạch trực tiếp "vào bóng": "Em đúng là đồ khốn mà."
Đau đến mức tôi phải bò về phía trước, nhưng lại bị hắn tóm cổ chân kéo giật lại.
"Anh trai, ngoan nào."
"Ngoan cái con khỉ nhà cậu!"
...