Tôi đang ôm một bụng lửa giận không có chỗ phát tiết.
Phát tiết lên người Tạ Bạch thì hắn lại nghẹn ý xấu chờ đến tối trả thù lại.
Nhưng phát tiết lên đầu Hứa Trạch thì chẳng mất mát gì.
Dù sao cũng chẳng thể đen đủi hơn hiện tại được nữa.
Hứa Trạch muốn làm chó của tôi, vậy tôi sẽ "huấn luyện" gã cho tử tế.
Tôi nhắn tin ra lệnh: [Chụp một tấm ảnh khỏa thân của anh gửi qua đây.]
Gã rep giây lát: [Dựa vào cái gì? Đồ biến thái nhà cậu, đòi ảnh khỏa thân của tôi làm gì?]
[Hôm đó cậu còn chưa chơi đủ sao mà còn định vu oan bảo tôi quyến rũ cậu, tôi biết đi tìm ai đòi công lý bây giờ.]
Tôi cố ý khích gã: [Hoặc là chụp ảnh khỏa thân gửi cho tôi, làm chó cho ngoan vào, hoặc là tôi tiếp tục bắt nạt Tạ Bạch.]
Chỗ gã hiện dòng "Đối phương đang nhập" nửa ngày trời, cuối cùng ném qua cho tôi ba chữ: [Cậu đợi đấy].
Hứa Trạch gửi đến một tấm ảnh, tôi khinh khỉnh nhấn vào, điện thoại "bộp" một phát rơi thẳng vào mặt. Tôi chẳng thèm quan tâm đến đau đớn, lật chăn ra, tâm lý hoàn toàn sụp đổ.
Tạ Bạch từ nhỏ khốn khổ, ăn không ngon ngủ không yên mà còn "dài" hơn tôi tận 7-8 cm.
Hứa Trạch từ nhỏ điều kiện sống tương đương với tôi, ăn mặc dùng toàn đồ giống nhau, sao mà cũng "khủng" hơn tôi nhiều thế này?
Nếu gã và Tạ Bạch thực sự thành một đôi.
Thì ai công ai thụ?
Tôi tỉ mỉ nghiên cứu một chút.
Thân hình ngang ngửa, chiều cao ngang ngửa, "hàng họ" cũng ngang ngửa.
Nhưng tôi đánh cược Tạ Bạch là công, đã nếm qua cái sự bền bỉ của hắn rồi, hắn không thể nào là thụ được.
Còn về Hứa Trạch, chưa nếm thử nên tạm thời xếp vào vị trí thụ vậy.
Nghĩ đến cảnh Hứa Trạch kêu "Yamete", trong lòng tôi còn thấy hơi phấn khích.
"Đẹp không?"
"Đẹp." Tôi bản năng đáp lời, đột nhiên nhận ra có gì đó sai sai, vừa quay đầu lại đã chạm ngay phải ánh mắt âm u của Tạ Bạch.
Hắn quét mắt nhìn điện thoại của tôi, sắc mặt vô cùng khó coi.
Tôi run b.ắ.n người: "Đây là hiểu lầm thôi."
"Hiểu lầm?"
"Xem ra tối qua vẫn chưa 'làm' cho anh trai phục hẳn nhỉ."
Tạ Bạch mỉm cười, lật người tôi lại lột quần xuống, phát một cái thật mạnh vào m.ô.n.g tôi, động tác dứt khoát trơn tru, đau đến mức tôi rên hừ hừ.
Tôi ôm chặt lấy mông: "Không được, không được làm nữa, hôm nay tôi còn muốn đi vệ sinh tử tế."
Hắn khựng lại, ấn tay tôi xuống eo, kiểm tra vết thương, trong mắt xẹt qua một tia xót xa: "Bỏ đi, để mai tính, nằm yên, em bôi thuốc cho."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, mặc kệ sự sỉ nhục mà hưởng thụ sự phục vụ của hắn.
Cảm giác mát lạnh khiến tôi rùng mình một cái.
Hắn dịu dàng bôi thuốc cho tôi.
Tôi vậy mà lại ngủ thiếp đi mất, đến khi tỉnh dậy thì ảnh của Hứa Trạch trong máy đã biến mất tiêu, thay vào đó là mấy tấm ảnh "bí mật" của Tạ Bạch.
Tôi chê bai nhấn xóa sạch.
Thầm mắng Tạ Bạch đúng là đồ biến thái.
Tôi lại nhắn tin bảo Hứa Trạch chụp thêm tấm khác, thuận tiện hẹn gặp mặt để tiếp tục nô dịch gã, hoàn toàn không biết điện thoại của mình đã bị giám sát.