Tôi trực tiếp đến nhà họ Hứa.
"Lại đây cởi giày cho tôi."
Hứa Trạch lạnh mặt đi tới cầm một đôi dép lê dùng một lần.
Tôi nhíu mày: "Anh giơ cao thế sao tôi xỏ được?"
Gã khinh khỉnh: "Giơ chân cao lên là được chứ gì? Sao nào? Còn trông mong tôi quỳ xuống xỏ cho cậu chắc? Mơ giữa ban ngày à."
Tôi lắc đầu: "Quỳ? Anh nghĩ ít quá rồi, tôi muốn anh quỳ hẳn xuống xỏ dép cho tôi."
Ánh mắt Hứa Trạch sắc lẹm như dao: "Mẹ kiếp cậu đừng có mà mơ, tôi thà c.h.ế.t cũng không bao giờ quỳ xuống xỏ giày cho cậu!"
Tôi vẩy vẩy cái điện thoại: "Vậy tôi đành phải gọi Tạ Bạch qua đây quỳ xuống xỏ cho tôi vậy."
"Cậu dám!!"
"Anh xem tôi có dám không."
Hứa Trạch hít một hơi thật sâu, chậm chãi quỳ một gối xuống, cầm lấy một bàn chân của tôi, hơi thở bỗng nghẹn lại.
Hại, bản thiếu gia vốn dĩ được nuôi nấng trong nhung lụa.
Chân rất đẹp.
Gã nắn bóp một hồi mới xỏ vào dép.
Tôi nhìn xuống Hứa Trạch từ trên cao, vuốt ve mặt gã, mỉm cười: "Ngoan lắm."
Tim Hứa Trạch đập loạn nhịp, gã nắm chặt cổ chân tôi.
Tôi ngạc nhiên nhìn gã: "Gì đấy? Muốn đánh tôi à?"
Gã bình ổn lại nhịp thở, đứng dậy bế bổng tôi lên đặt xuống sô pha, rồi lại quỳ một gối bên chân tôi: "Có cần tôi bóp chân cho không?"
Tôi nhướng mày.
Gã còn biết điều hơn tôi tưởng.
Vì để tôi không bắt nạt Tạ Bạch mà đúng là không cần liêm sỉ nữa luôn.
Gã đối với Tạ Bạch đúng là chân ái, kẻ xấu xa như tôi cũng thấy hơi cảm động.
Nhưng cảm động là một chuyện, sỉ nhục là chuyện khác, tôi phân biệt rạch ròi lắm.
Tôi cố tình làm gã buồn nôn bằng cách đặt chân lên tay gã: "Bóp cho cẩn thận vào."
"Được." Khóe môi Hứa Trạch vô thức nhếch lên, gã càng bóp càng thấy hưng phấn.
Tôi từ nhỏ thể nhược, thường xuyên ở nhà dưỡng bệnh nên trắng hơn người thường một chút, chân cũng mềm mại hơn, trắng trẻo pha chút hồng nhạt, ngay cả cổ chân cũng hồng hồng.
Hứa Trạch đột nhiên nhớ tới trước đây toàn là Tạ Bạch bóp chân cho tôi, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi ghen tị, cảm thấy Tạ Bạch được hưởng sái quá nhiều, bèn chua chát nói một câu: "Sau này chỉ được để tôi bóp chân cho thôi, không được tìm người khác."
Tôi gật đầu lấy lệ: "Được, nhưng nếu anh phục vụ không tốt, tôi vẫn sẽ gọi Tạ Bạch làm."
Trong lòng tôi cảm thán gã đúng là yêu Tạ Bạch sâu đậm, ngay cả việc hắn phải bóp chân cho tôi mà gã cũng thấy xót xa.
Ánh mắt Hứa Trạch trầm xuống, càng ra sức bóp chuyên nghiệp hơn, không ai được phép thay thế vị trí của gã, Tạ Bạch cũng không được.
Hứa Trạch đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng, gã bị làm sao vậy?
Sao gã có thể nảy sinh ý nghĩ đó với cái tên xấu xa này được, chắc chắn là do Tạ Thanh quyến rũ gã để giành lấy thế chủ động, gã phải lấy lại phong độ mới được, bèn ngẩng đầu hỏi: "Ảnh chụp trông thế nào?"
Tôi không hiểu: "Ảnh gì?"
"Ảnh khỏa thân của tôi." Gã nhướng mày.
Tai tôi đỏ ửng: "Cũng... cũng ổn."
"Chạm vào người thật còn thích hơn, có muốn thử chút không?" Gã vừa nói vừa đứng dậy chống tay lên lưng sô pha, cúi người nhìn tôi với ánh mắt tối tăm, nắm lấy tay tôi kéo xuống dưới: "Muốn chạm vào không?"
Hai tay tôi lúng túng không biết đặt vào đâu.
Khóe môi Hứa Trạch nở một nụ cười giễu cợt: "Sao? Không dám à? Tôi còn tưởng cậu lợi hại thế nào, hóa ra cũng chỉ đến thế."
Tôi là đứa không chịu được khích bác nhất, nghiến răng một cái, tóm lấy luôn.
Cả người Hứa Trạch cứng đờ, mặt đỏ bừng ngay lập tức, gã gạt tay tôi ra quay mặt đi: "Đúng là đồ không biết xấu hổ!"
Tôi cũng thấy hơi ngượng, dời tầm mắt đi nhưng miệng thì không chịu thua:
"Tôi không biết xấu hổ? Rõ ràng là anh bảo tôi chạm vào, anh mới là đồ không biết xấu hổ ấy."
Tay tôi chẳng biết để vào đâu cho phải.
Lớp da thịt dưới bàn tay nóng đến mức lòng bàn tay tôi cũng phát nhiệt, cuối cùng chỉ đành ho khan một tiếng.
Hứa Trạch giận dữ nhìn tôi, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Chưa từng có ai dám đối xử với gã như vậy, cảm giác này quá kích thích, khiến một kẻ "trai tân" lâu năm như gã sắp không nhịn nổi mà mất lý trí.
Thấy vậy, đồng tử tôi co rụt lại, sau đó lập tức chạy trốn trối chết.
Còn ở lại đó nữa ngộ nhỡ gã lột quần tôi ra thì chuyện tôi bán m.ô.n.g chẳng phải sẽ bị bại lộ sao.
Trong khi đó, Tạ Bạch đang nhìn thấy tất cả qua màn hình giám sát với khuôn mặt âm trầm.
Thật là không ngoan chút nào.
Xem ra anh trai chỉ có nhốt vào lồng sắt, giấu đi thì mới chịu thành thật được.
Hắn có thể nhìn ra Hứa Trạch đã nhắm vào "vợ" mình rồi, ánh mắt nhìn Hứa Trạch đã nhuốm màu sát ý.
Nếu đã không thể chung sống hòa bình, vậy thì c.h.ế.t đi cho rồi.