Vốn tưởng Nhiêu Lâu sẽ không tìm đến nữa. Ai dè hôm sau hắn lại xuất hiện ở ký túc xá của tôi, do Ứng Bắc dẫn vào: "Hôm nay hắn chơi game với các ông nhé, tôi phải đi hẹn hò rồi."
Nhiêu Lâu ở lại, hắn kéo một chiếc ghế ngồi đối diện tôi.
Tôi nhìn hắn: "Ngồi đây làm gì?"
Nhiêu Lâu liếc tôi một cái, lấy hết can đảm nói: "Tôi muốn ngồi gần cậu một chút."
Nói xong hắn cứ thế nhìn chằm chằm tôi. Tôi không thèm để ý, tiếp tục xem điện thoại.
Qua khóe mắt, tôi thấy Nhiêu Lâu tủi thân sụt sịt mũi, trông cả người đáng thương vô cùng, nhưng hắn không nói gì, chỉ cố gắng thích nghi. Lúc chơi game, tôi g.i.ế.c được kẻ địch. Nhiêu Lâu làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, khen tôi: "Cảm ơn cậu đã cứu tôi, cậu giỏi quá."
Tôi lại liếc hắn một cái, lạnh lùng đáp: "Chẳng định cứu anh đâu, tôi chỉ đến để vét mạng thôi."
Nhiêu Lâu lại bị dội gáo nước lạnh. Hắn rất yếu lòng, mắt đỏ hoe như chịu uất ức lớn lắm. Nhưng hắn cũng không định đi, cứ ngồi đó chơi game cùng chúng tôi.
Tôi ngước mắt nhìn hắn: "Vô ích thôi, có thời hạn rồi, giờ anh làm gì cũng vô dụng, cuối tuần này sẽ hủy hôn."
Nhiêu Lâu im lặng. Chỉ một mực đến phòng tôi, một mực thể hiện cái miệng ngọt ngào của mình.
Bảo hoàn toàn không động lòng thì không đúng. Chỉ là cảm thấy rất miễn cưỡng, hắn vốn không phải người như vậy, nhất thời làm được chứ không thể làm mãi được.
Không hợp là không hợp, cứ cố gọt chân cho vừa giày thì cũng chỉ hỏng việc. Mà tôi cũng khó mà nhân nhượng được hắn, vốn dĩ có thể tìm được một người 100 điểm, tại sao phải chọn người 80 điểm để tự chuốc lấy khó chịu?