Cuối tuần về nhà, bố tôi đầu tiên là đánh cho tôi một trận.
Rồi đưa người nhà tôi đến gặp người nhà Nhiêu Lâu. Bố tôi bảo: cứ xem thái độ bên kia thế nào, bên đó đồng ý hủy thì hủy, không thì thương lượng.
Lúc lên bàn ăn, nhà Nhiêu Lâu chỉ có mẹ hắn và hắn tham dự. Mẹ hắn bảo: "Nhà tôi ông ấy đang đi công tác tỉnh ngoài." Nghe đâu bố hắn quanh năm suốt tháng kinh doanh bên ngoài, chẳng mấy khi về nhà.
Trên bàn ăn, thái độ của mẹ Nhiêu Lâu khiến ai nấy đều bất ngờ:
"Đứa lớn nhà chúng tôi đúng là... Hay là xem thử đứa thứ hai nhà tôi đi, thằng bé kém anh nó hai tuổi nhưng giỏi giang hơn anh nó nhiều, tôi thấy nó với Tần Kiêu rất hợp nhau."
Đứa thứ hai nhà họ tôi gặp rồi, đúng là một thằng nhãi béo quậy phá trời không sợ đất không sợ. Thế mà cũng dám bảo giỏi hơn Nhiêu Lâu, ai có mắt cũng không nói ra được câu đó, bà ta mù rồi chắc.
Nhiêu Lâu đối với những lời này chẳng có chút kinh ngạc nào, chắc là đã biết trước dự tính của mẹ hắn.
Mẹ tôi định nói đỡ vài câu, thì thấy Nhiêu Lâu mặt đỏ bừng, lớn tiếng nói: "Chú dì, cháu thích Tần Kiêu. Trước đây cháu làm không đúng nên Tần Kiêu mới muốn hủy hôn, cháu đang sửa đổi rồi, cầu xin mọi người cho cháu thêm một cơ hội."
Cả khán phòng vì lời tỏ tình này mà khựng lại đầy ngượng ngùng. Bản thân Nhiêu Lâu cũng xấu hổ đến mức muốn độn thổ ngay lập tức, nhưng vẫn kiên cường đứng đó. Tôi không thể tin nổi nhìn Nhiêu Lâu, hắn vậy mà dám tỏ tình ở nơi công cộng, đúng là có thành ý thật.
Mẹ Nhiêu Lâu lạnh lùng nhìn hắn. Mẹ tôi bảo: "À, thế thì được. Hai đứa ở bên nhau kiểu gì chẳng có xích mích." Rồi lại ra lệnh cho tôi: "Con liệu mà giao tiếp cho tốt với người ta."
Hôm đó ăn xong, tôi và Nhiêu Lâu ngồi chung một xe về trường. Tôi suy nghĩ kỹ lại, bố Nhiêu Lâu thường xuyên vắng nhà, vậy người nắm quyền là mẹ hắn. Mẹ hắn lại thiên vị, nhìn cách họ cư xử hôm nay, thứ gì hắn nói muốn chắc chắn cũng sẽ không có được.
Thế thì lý do hắn "không mồm" thật khiến người ta xót xa. Cũng không phải cố ý không nói, hôm nay tôi đã thấy được thành ý của hắn rồi.
Tôi bảo: "Đầu ghé lại đây chút."
Nhiêu Lâu giờ này làm gì còn vẻ ngạo mạn ngày thường, chẳng thèm hỏi câu nào, cứ như một chú cún con ngoan ngoãn ghé đầu lại gần.
Tôi vén cái khẩu trang hắn đang đeo lên, rướn người tới, đặt một nụ hôn lên gò má mịn màng của hắn. Đôi mắt đẹp của Nhiêu Lâu mở to kinh ngạc.
Khóe môi tôi nhếch lên vui vẻ: "Tôi đại phát từ bi, cho anh thêm một cơ hội nữa đấy."