Tôi lướt trúng một bài đăng của vị hôn phu Enigma vốn nổi tiếng lãnh đạm

Chương 3

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Chuyện này giống hệt với chuyện của tôi và Nhiêu Lâu, thế nên tôi đương nhiên biết được kế hoạch của hắn. Nhưng tôi không định ngăn cản, tôi muốn xem xem Nhiêu Lâu định "bồi đắp tình cảm" kiểu gì.

Chẳng được mấy ngày, Nhiêu Lâu gửi cho tôi một đường link trò chơi, nhắn tin bảo: "Chơi game không?"

Tôi: "Cút."

Nhiêu Lâu cũng không nản lòng, sáng sớm hôm sau đã đến ký túc xá của tôi, mua cơm trưa cho tất cả mọi người.

Ký túc xá chúng tôi toàn lũ "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã", chẳng ai thích đi học, ngày ngày chỉ thích rú rú trong phòng cày game. Việc mua cơm bình thường là xoay vòng, ăn mãi mấy món ở căn tin hay đặt ship đều ngán tận cổ.

Mấy món Nhiêu Lâu mua rõ ràng là từ tiệm nổi tiếng gần trường, bình thường tụi tôi rất thèm nhưng tiệm không giao hàng, mà lười vận động nên chỉ đành nuốt nước miếng cho qua. Nhiêu Lâu mang đến thế này, cả đám mừng rỡ vô cùng nhưng chưa ai dám động đũa.

Tôi liếc mắt hỏi: "Ý gì đây?"

Tôi đâu có mù, đương nhiên biết hắn muốn gì. Nhưng muốn xuống nước thì cũng phải có thái độ chứ.

Nhiêu Lâu đeo khẩu trang bịt kín mít răng, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt với ánh mắt lạnh lùng: "Mẹ tôi bảo tôi chăm sóc cậu nhiều hơn."

Tôi: "Mẹ anh không rõ thì anh cũng không rõ sao? Chúng ta sắp hủy hôn rồi, tôi cần anh chăm sóc chắc?"

Nhiêu Lâu có vẻ hơi giận, cứ như thật sự là bị mẹ ép đến đây không bằng: "Tôi chỉ là phụng mệnh hành sự, cậu ăn hay không tùy."

Hà, thái độ tệ thật đấy. Tôi cũng chẳng phải con ma đói đầu thai, tôi không ăn. Nhưng những người khác trong phòng thì ăn sạch.

Sau đó, ngày nào Nhiêu Lâu cũng mang đồ đến, không chỉ cơm trưa mà cả ba bữa của phòng tôi đều được hắn thầu hết.

Cậu bạn cùng phòng Ứng Bắc buột miệng nói một câu:

"Hôm nọ trời mưa, tôi thấy Nhiêu Lâu đi đưa cơm mà người ướt sũng một nửa, thế mà chẳng thấy hắn than vãn lời nào."

"Chỗ hắn mua cơm xa lắm đấy, đồ mua toàn là chọn lọc kỹ càng, ngon thật sự."

Tôi vẫn không ăn cơm Nhiêu Lâu đưa, một miếng cũng không, ngày nào cũng ném vào thùng rác. Nhiêu Lâu lần nào cũng đặt cơm ở đúng một chỗ, ngay cạnh đó là cái thùng rác, khó mà không nhìn thấy những hộp đồ ăn còn nguyên vẹn bên trong.

Có buổi sáng tôi thức dậy, thấy Nhiêu Lâu đang đeo khẩu trang, đứng bên giường nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt đầy lo âu lại có chút đáng thương. Thấy tôi mở mắt, hắn liền lạnh mặt, quay đầu bỏ đi ngay.

Lo cái con khỉ, vấn đề không giải quyết được thì chả lo. Nếu tôi mà đồng cảm với hắn thì tôi làm cháu hắn luôn. Mẹ kiếp, càng nhìn càng thấy ngứa mắt.

 

back top