Tôi lướt trúng một bài đăng của vị hôn phu Enigma vốn nổi tiếng lãnh đạm

Chương 4

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Hôm sau là cuối tuần, Nhiêu Lâu lại đến đưa đồ ăn. Ứng Bắc bảo có việc phải ra ngoài, nhờ Nhiêu Lâu vào chơi game thay một chân. Nhiêu Lâu ở lại. Tôi không phản đối.

Lúc lập đội chiến game, thấy Nhiêu Lâu cứ đeo khẩu trang mãi, cái tính xấu xa ủ mưu nãy giờ của tôi trỗi dậy, quyết định chỉnh hắn một trận.

Chính là lúc này!!!

Tôi bày ra vẻ cà lơ phất phơ: "Ê, anh đeo khẩu trang suốt làm gì? Tháo ra đi chứ."

Nhiêu Lâu không nghe. Một lát sau, hắn mới chịu tháo ra.

Lúc chơi game, Nhiêu Lâu không nói một lời nào. Hắn sợ nói chuyện sẽ lộ ra chỗ mất răng. Trong lòng tôi cười thầm, bắt đầu kiếm chuyện bắt hắn nói.

Tôi: "Gì thế này? Mau lại đây đánh đoàn đi."

Nhiêu Lâu: "..."

Hắn mím chặt môi, lạnh lùng không nói gì, chỉ lẳng lặng điều khiển nhân vật lại gần.

Tôi: "Chuyện gì vậy? Sao một mình anh để c.h.ế.t tận năm mạng thế?"

Nhiêu Lâu: "..."

Hắn vẫn mím môi, lạnh mặt im lặng chịu đựng việc bị vu oan.

Tôi cảm thấy vô cùng phấn khích, lại bới lông tìm vết: "Ê? Sao không nói lời nào? Xem thường người khác à?"

Nhiêu Lâu ngẩng đầu đối diện với tôi, trông thì vẫn cao quý lãnh đạm cực kỳ, nhưng vì xấu hổ mà hai gò má đỏ bừng, trông thú vị vô cùng.

Dư Hàng cũng phụ họa theo: "Đúng đó, xem thường tụi này à?"

Nhiêu Lâu thầm cuống cuồng trong lòng nhưng vẫn không mở miệng. Tôi giả vờ giận dữ: "Coi khinh người quá đấy, nói gì đi chứ!"

Nhiêu Lâu không nói "ăn đi", mà đứng hình tại chỗ như bị treo máy suốt một phút. Đột nhiên, mắt hắn sáng lên, ngón tay gõ phím điện thoại bay nhanh, rồi kiên định đưa màn hình ra trước mặt chúng tôi:

"Xin lỗi, đôi khi tôi không muốn nói chuyện, tôi sẽ biến thành người câm."

Tôi: "..."

Dư Hàng: "..."

Khá khen cho bản lĩnh của anh!

 

back top