Trong lớp sắp kiểm tra thể lực, mấy đứa trong phòng tôi bình thường không vận động nên giờ chỉ biết "nước đến chân mới nhảy".
Buổi chiều đi chạy bộ ở sân vận động lớn, Nhiêu Lâu cũng đi cùng, hắn kiên quyết đeo khẩu trang, bảo là đến để bấm giờ cho chúng tôi.
Trên đường đi, Nhiêu Lâu hỏi tôi: "Cậu thấy tôi thế nào?"
Tôi suy ngẫm một chút. Mấy ngày trước tôi đã bảo người hắn cũng được, hắn rõ ràng biết câu trả lời rồi, nên chắc không phải hỏi về nhân phẩm.
Vậy chỉ có thể là hỏi về cảm tình, hắn đang muốn bồi đắp tình cảm với tôi đây mà. Cơ mà ngoài việc ngày ngày vác mặt đến thì tôi chẳng thấy hắn bồi đắp cái gì cả.
Tôi buồn cười lắc đầu, buông lời nhận xét sắc sảo: "Vô cùng tệ hại."
Nhiêu Lâu thất thần, lộ ra vẻ mặt suy nghĩ sâu xa.
Sau khi chạy xong ba vòng sân, tôi chống tay lên đùi thở hồng hộc. Nhiêu Lâu đưa nước, tôi tu sạch một chai. Uống xong, tôi vẫn tiếp tục thở dốc, bỗng có một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi. Tôi nhìn sang, chính là tay Nhiêu Lâu.
Ánh mắt hắn chạm vào tôi, hắn thản nhiên hỏi: "Cần tôi dìu không?"
Không đến mức đó. Tôi bảo: "Không cần."
Nhiêu Lâu lại buông tay ra. Cứ như thể hắn chỉ đang giao tiếp xã giao bình thường. Thật ra đúng là xã giao thật, chỉ là chạm nhẹ vào da thịt thôi.
Nhưng trong lòng hắn không nghĩ thế, sao tôi biết ư? Vì hắn không giấu được, hai cái tai đỏ lựng lên rồi kìa.
Tôi lại thấy vui vui, bèn hỏi: "Ê? Anh có muốn nắm tay tôi không?"
Tai Nhiêu Lâu càng đỏ hơn, hắn nhìn tôi, bày ra bộ mặt rất chính trực như muốn nói gì đó. Theo thói quen ngôn ngữ cũ của hắn, tôi đoán hắn định nói mấy câu kiểu khinh khỉnh như "ai thèm nắm tay cậu". Nhưng hắn lại khựng lại. Rồi cứ thế nhìn tôi, im lặng.
Tôi khoái chí, quyết định dẫn dắt một chút: "Nói lời nào tôi thích nghe đi, tôi cho anh nắm."
Nhiêu Lâu vẫn im lặng.
Tôi bảo: "Tôi cũng không làm khó anh, anh khen quần áo tôi đẹp đi, tôi cho anh nắm, thấy sao?"
Nhiêu Lâu cắn câu, im lặng hồi lâu mới lấy hết can đảm nói: "Quần áo cậu đẹp."
Tôi lập tức sa sầm mặt, ác ý nói: "Chỉ thế thôi sao? Nói nghe miễn cưỡng quá, không muốn nắm thì cứ nói thẳng."
Nhiêu Lâu nhìn tôi đầy vẻ không tin nổi. Ha ha ha ha, trêu hắn vui thật đấy.
Tôi ra vẻ sâu xa: "Dù sao anh cũng chẳng muốn nắm, đừng ép uổng bản thân."
Nhiêu Lâu nhíu mày nhưng không nói gì, chắc là lại tự kỷ rồi. Sau đó hắn lầm lũi đi sau tôi như một cái đuôi u sầu.
Lúc băng qua đường, tôi đi ngang hàng với hắn, bảo: "Tôi chuẩn bị cưỡng ép giúp sinh viên đại học sang đường đây, phối hợp chút đi."
Rồi tự nhiên nắm lấy tay hắn. Tai hắn lại đỏ bừng ngay tức khắc. Thật là vui.