Tôi lướt trúng một bài đăng của vị hôn phu Enigma vốn nổi tiếng lãnh đạm

Chương 6

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Hôm sau, Nhiêu Lâu lại đến ký túc xá, cả bọn cùng ăn cơm tối. Nhiêu Lâu cúi đầu ăn, bắp ngô bị hắn gặm không sạch, chỗ thì trọc lóc, chỗ thì lù lù ra hai dải dài.

Dư Hàng tinh mắt nhìn thấy ngay, lớn tiếng nói:

"Thảo nào mấy ngày nay cậu cứ đeo khẩu trang suốt, tôi nhìn thấu rồi, không ngờ cậu lại giấu tụi này chuyện đó!"

Nhiêu Lâu vẫn giữ tư thế cao cao tại thượng, nhưng tần suất chớp mắt rất dày. Hắn không thèm đeo khẩu trang nữa, kiểu "đã thế cho thế luôn", đáp: "Giấu thì đã sao?"

Dư Hàng cười: "Chỉ là răng hô thôi mà, cũng ổn, không cần phải giấu."

Nhiêu Lâu lập tức hết chớp mắt, hắn thả lỏng đeo khẩu trang lại. Dư Hàng hỏi tôi: "Nhiêu Lâu có răng hô, ông thấy sao?"

Không khí xung quanh như vừa mất đi một nhịp thở. Tôi cúi đầu ăn cơm, thuận miệng nói: "Không sao."

Xung quanh lại có tiếng thở phào. Nhiêu Lâu bắt đầu dọn dẹp mặt bàn.

Tôi nuốt miếng cơm xuống, ác ý bồi thêm một câu: "Chỉ cần hai cái răng nanh dùng để đánh dấu không sao là được, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc đánh dấu đấy."

Động tác dọn bàn của Nhiêu Lâu khựng lại, một lát sau mới tiếp tục. Hắn rơi vào trạng thái u sầu.

Mẹ tôi gọi video đến, camera lúc đầu hướng về phía Nhiêu Lâu, tôi xoay ống kính lại, chưa kịp nói gì thì Dư Hàng bên cạnh đã nhanh mồm:

"Dì ơi, dì thấy Nhiêu Lâu chưa, Nhiêu Lâu có răng hô đấy!"

Tuyệt vời!!! Không hổ là anh em của tôi!!! Làm tốt lắm!!! Quá là đức độ luôn!!!

Nhiêu Lâu hết u sầu ngay lập tức, hắn nhìn chúng tôi bằng ánh mắt "xấu hổ đến muốn chết", đặc biệt là nhìn Dư Hàng. Cái ánh mắt muốn cầm d.a.o c.h.é.m người đúng là không giấu đi đâu được.

Dư Hàng nói: "Người ta hoàn hảo quá cũng chán, dì thấy con rể dì giờ trông thân thiện hơn chưa?"

Mẹ tôi: "Đúng là vậy thật."

Ánh mắt Nhiêu Lâu có chút dịu lại.

Tôi gia nhập đội ngũ: "Mẹ, hôm nay Nhiêu Lâu còn đi tất rách nữa cơ!"

Mẹ tôi im lặng một giây. Ánh mắt muốn c.h.é.m hai người của Nhiêu Lâu cũng không giấu nổi nữa. Hắn đứng bật dậy bồn chồn, tuy không di chuyển nhưng nhìn ra được là đang muốn quay cuồng tại chỗ.

Mẹ tôi mắng: "Cái thằng này! Đi tất rách thì sao? Mẹ cũng đi tất rách đây này!"

Tâm trạng Nhiêu Lâu lại dịu xuống.

Tôi thong thả nói: "Thế mẹ có biến thành người câm không? Nhiêu Lâu bảo đôi khi anh ta sẽ biến thành người câm đấy."

Nhiêu Lâu khó hiểu, đau khổ nhíu mày. Mẹ tôi lại im lặng.

"Lảm nhảm cái gì thế? Nói chuyện với con đúng là phí thời gian, cúp đây!"

Thấy mẹ tôi không tin, Nhiêu Lâu như được hồi sinh. Hôm đó tôi vẫn tiễn hắn về, tôi nhìn hắn đầy trêu chọc: "Ngày mai còn đến ký túc xá tôi nữa không?"

Nhiêu Lâu im lặng một lát, gật đầu, giọng điệu kiên định: "Đến."

Wow, bị trêu thế mà vẫn đến, đúng là biết đương đầu với khó khăn, có thành ý đấy. "Nhân vật gây cảm động năm" trong lòng Tần Kiêu chính là anh. Tần Kiêu tôi đây cũng rất dễ mủi lòng, bèn nói: "Được, anh cứ đến đi."

Hắn cũng khá thú vị, có thể cho hắn một cơ hội làm hòa thật sự.

Tôi bảo: "Người anh thì cũng được, nhưng cái miệng thì không ổn, nói chuyện khó nghe quá, tôi muốn hủy hôn cũng vì lý do này đấy."

"Nếu miệng anh ngọt hơn một chút, hôn ước có thể không hủy."

 

back top