Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj
Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!
Tôi tên Diệp Chu.
Là một nam phụ độc ác trong truyện Hải Đường, một ngôi sao nhỏ đang lên. Vì thèm khát "hàng khủng" của nam chính ảnh đế mà hạ thuốc anh ta, sau khi bị bại lộ thì bị phong sát, cuối cùng c.h.ế.t vì tai nạn xe cộ.
Xuyên vào thế giới thanh thủy này, tôi không thích nghi nổi. Người ở đây coi chuyện t.ì.n.h d.ụ.c như một điều gì đó cực kỳ thâm sâu kín kẽ. Tôi không chỉ phải làm việc 996, mà còn phải "nhịn đói". Khó khăn lắm mới nhắm được một người trông có vẻ "có vốn liếng", thì lại là sếp tổng của tôi.
Tôi dùng hết mọi thủ đoạn để quyến rũ anh ta. Đối phương đồng ý. Tôi cứ ngỡ sẽ được làm tới bến, làm cho tơi bời hoa lá. Kết quả Hoắc Thành Dục lại bảo: "Bà nội ở nhà giục cưới, cậu làm người yêu hợp đồng với tôi đi, mỗi tháng 20 vạn."
Kẻ làm công ăn lương như tôi lập tức rung động! À không... là tâm động! Đã làm bạn trai giả thì cũng muốn làm thật, nhất là khi đối phương trông rất "có lực", khiến tôi thèm thuồng nhỏ dãi. Theo lời bạn tôi - Triệu Quảng - thì là "mỡ dâng tận miệng mà không ăn là đồ ngu"!
Nhưng tôi không ngờ nổi, miếng mỡ này căn bản không thể cho vào mồm. Cho dù tôi có khêu gợi thế nào, Hoắc Thành Dục cũng chỉ lạnh lùng nhìn tôi, đưa cho tôi một ly nước: "Mệt không? Đi ngủ đi."
Tôi tự nhủ trước đó còn nói mình không mệt, thế mà chớp mắt đã ngủ say như chết. Trong mơ, cổ chân bị một thứ gì đó lạnh lẽo lướt qua, quấn quýt từng chút một. Nó làm chân tôi ngứa ngáy... Sáng hôm sau tỉnh dậy, tệ hại thay phát hiện quần bị ướt một mảng lớn. Tôi vò đầu bứt tai, chấp nhận số phận đi giặt đồ.
Ở chung phòng với trai đẹp, người bình thường sao mà nhịn nổi. Tôi còn có thể ngủ say, chỉ làm "chuyện ấy" trong mơ, đúng là đạo đức cao đến mức nực cười! Mà Hoắc Thành Dục thì đã đi làm từ sớm.
Một khoảng thời gian sau đó, anh ta vẫn vậy. Ban ngày gặp tôi thì an ủi, ban đêm gặp tôi cũng an ủi: "Làm việc cả ngày, em cũng mệt rồi, ngủ đi." Tôi lần nào cũng bấm đùi ép mình không được ngủ để "ăn" người ta, kết quả uống nước xong là ngủ không biết trời trăng gì nữa. Bực c.h.ế.t đi được!
Tình trạng này kéo dài một tháng. Tôi cũng ngẫm ra rồi, đâu phải tôi mệt, rõ ràng là Hoắc Thành Dục anh ta "yếu” đấy chứ! Triệu Quảng nghe xong tình hình chỉ phán đúng một chữ: "Chạy."
"Ý gì?"
"Với kinh nghiệm lăn lộn tình trường nhiều năm của tao, anh ta chắc chắn là nộp hết lương thực bên ngoài rồi, về nhà mới không còn giọt nào."
Tôi thấy rất có lý. Thuê mấy thám tử tư theo dõi anh ta một tuần, phát hiện anh ta đừng nói là nuôi bồ nhí, ngay cả khoảng cách khi đi ăn bàn bạc công việc cũng giữ kẽ vô cùng... Triệu Quảng biến sắc: "Thế thì càng phải chạy!"
"Đã chứng minh anh ta không có ai rồi, chạy cái gì nữa?"
"Anh ta không phải là không có hứng thú với mày, thì là bị liệt!"
Tôi bịt miệng nó lại: "Chốn đông người, nói nhỏ thôi."
Trong lòng tôi sầu não. Không có hứng thú thì có thể bồi dưỡng, nhưng nếu là "liệt"... thì tôi thảm quá rồi!
Đêm đó, khi Hoắc Thành Dục kích hoạt câu thoại hệ thống "Ngủ đi", tôi đưa tay quàng cổ anh ta, giọng nói nũng nịu đến chảy nước: "Ông xã, hôm nay không mệt... anh có muốn làm em mệt một chút không?"
Cảm nhận được hơi thở anh ta nghẹn lại, cơ thể cứng đờ. Trong lòng tôi phấn khích: Sắp thành rồi! Vì quá hưng phấn mà sinh ra ảo giác, hình như tôi thấy bên chân có một cái đầu đuôi đen dài đang vẫy vẫy.
Ai ngờ giây tiếp theo, Hoắc Thành Dục trở mình dùng chăn cuốn tôi lại như một cái kén, trầm giọng nói: "Tôi còn công việc."
Tôi: ?
Triệu Quảng nghe xong thì cười đến mức phun cả trà: "Hahaha, công việc gì chứ, rõ ràng là không có hứng thú với mày!"
Mặt tôi đen xì. Nó lập kế hoạch "Lão công không xuống giường" cho tôi, dạy tôi từng bước hái đóa hoa cao lãnh này xuống.
Bước 1: Đóa hoa yếu đuối không thể tự chăm sóc. Vô tình chóng mặt, mang theo hương thơm ngã vào lòng anh ta.
Bước 2: Tiểu thụ thuần tình nóng bỏng. Tắm xong quấn khăn mỏng manh, để khăn trượt khỏi bờ vai.
Bước 3: Sổ tay luyện tập không khí mập mờ. Chọn phim mập mờ mà xem, móc ngón tay cho lửa tình tóe tia điện.
"Tối nay là bước thứ tư, lạt mềm buộc chặt..."
"Dừng!" Tôi ngắt lời Triệu Quảng, nghiến răng nghiến lợi: "Mày cũng đâu có bảo tao là ngã vào lòng người ta sẽ bị gọi bác sĩ tới ngay trong đêm. Còn cái vụ tóc ướt, Hoắc Thành Dục không nói hai lời cầm máy sấy sấy khô cho tao, còn lấy chăn lông quấn tao thành một viên kẹo tròn... Chưa nói đến phim ảnh, anh ta ngồi thẳng tắp, cứ như đang xem phim chính kịch ca ngợi tiết hạnh của anh ta chứ không phải phim tình cảm!"
Triệu Quảng im lặng hồi lâu: "Anh ta hỏng thật rồi."
Tôi cũng ngây người. Chợt nhớ lại hồ sơ điều tra về anh ta trước đó, lẩm bẩm: "Từng ấy tuổi rồi mà chưa từng có lịch sử tình trường, cái này đúng là... chỉ có thể là không làm ăn gì được thôi."
Biết anh ta không thể "làm người", tôi đã thử đủ mọi cách, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc uống chút rượu để điều tình, mặc nội y s.e.x.y dụ dỗ... cố gắng kích phát thú tính của anh ta.
Anh ta đều ngồi thiền như lão tăng, một cái liếc mắt cũng không thèm. Có lúc bị tôi bám quá không chịu được thì trốn vào phòng tắm, ngay cả giường cũng không lên.
Cứ như tôi là yêu tinh muốn ăn thịt Đường Tăng, giây tiếp theo sẽ hút cạn anh ta không bằng.
"Chỉ là người yêu hợp đồng thôi, chúng ta không cần làm bất kỳ hành vi thân mật nào."
Tôi hết cách, rơi vào tuyệt vọng. Không thân mật sao còn hôn môi tôi? Người trưởng thành mà chỉ hôn môi thì sao được? Nếu không phải nhìn thấy vành tai đỏ như m.á.u của anh ta lúc hôn, tôi đã tưởng anh ta ghét bỏ mình.
Hoắc Thành Dục anh ta hỏng rồi. Có miếng thịt đẹp đến mấy mà chỉ được nhìn không được ăn thì cũng vô dụng.
Cuối cùng tôi nhịn hết nổi, mua chuộc người bên cạnh bà nội Hoắc Thành Dục, tiết lộ chuyện hợp đồng cho bà biết.
Bà lão nhận ra cháu trai vì mình mới giả vờ có người yêu, vừa đau lòng vừa tự trách, thế là bảo anh ta chia tay với tôi để tìm kiếm hạnh phúc thật sự.
