"Cái gì?"
Tôi nhìn Hoắc Thành Dục đang từng bước ép sát, đồng tử chấn động. Anh ta đã cởi bỏ áo gile tây trang, tùy tiện vắt lên giá áo bên cạnh, chiếc áo sơ mi bị cơ n.g.ự.c căng phồng chống lên, trông cực kỳ hấp dẫn.
"Chúng ta ở chung lâu như vậy, vẫn chưa từng gần gũi."
"Hôm nay vừa hay đấy."
Anh ta nói từng câu một, nhưng trước mắt tôi chỉ có khối cơ n.g.ự.c kiêu ngạo kia.
Trời đất ơi, "vú" bự quá... "Nam mama" của tôi!
Tôi không nhịn được nuốt nước miếng một cái, thèm đến mức sắp chảy dãi.
"Ực!"
Anh ta thấy vẻ mặt mê muội không bước nổi chân của tôi, giống như giờ mới hiểu tôi là loại người gì. Anh ta khẽ cười: "Có muốn giúp tôi cởi cúc áo không?"
"Hả? Em... em... em ngại..." Tôi vội vàng lùi lại, giả vờ xấu hổ cúi đầu, lòng rối như tơ vò.
【Nam mama tuy tốt, nhưng anh ta "liệt" mà! Anh ta không sợ "không lên nổi" thì mất mặt, nhưng tôi sợ xấu hổ chứ, nghĩ mà xem hai đứa ngồi đối diện nhau trên giường, không khí tràn ngập sự ngột ngạt bại trận... Chắc tôi dùng ngón chân đào được tòa lâu đài Paris luôn quá! Sau này đối mặt thế nào đây, chẳng lẽ gặp mặt là hỏi "Hi đồng đội, anh khỏe không, bệnh liệt của anh đỡ chưa"? Khổ quá mà! Ai thấu?】
Áp suất xung quanh vô tình trở nên rất thấp, mang theo sự nguy hiểm. Nhưng tôi chẳng hề hay biết. Đột nhiên, một lực mạnh kéo lấy cổ tay tôi.
"Diệp Chu!" Hoắc Thành Dục nén giận, suýt thì bật cười vì tức: "Em có biết em đang nghĩ cái gì không!"
Tôi bị anh ta nắm lấy, năm ngón tay ấn lên n.g.ự.c anh ta, cả người ngây ra như phỗng: "Em nghĩ gì tất nhiên em biết chứ, á!"
Vì đứng không vững, tôi theo bản năng túm lấy một cái. Túm trúng một vị trí cực kỳ tệ hại.
"Ưm... dừng lại..." Tiếng rên trầm đục của người đàn ông truyền đến, như thể đang cực lực kiềm chế. Da đầu tôi tê rần. Cảm thấy bắp chân bị thứ gì đó móc qua, lành lạnh, ngứa ngáy, thò tay xuống gãi thì lại không thấy gì nữa.
【Mẹ ơi, thở dốc gợi cảm quá! Đi làm streamer đêm khuya được rồi đấy. Trai "liệt" mà cấu hình tốt thế này, bảo một "thụ" Hải Đường như tôi nhịn sao nổi?】
Tôi mặc kệ tất cả, rúc đầu vào trước đã.
【Nam mama mùi hoa trà, thơm quá đi mất! Bình thường không tiếp xúc gần thế này chẳng ngửi thấy, là sữa tắm của anh ta sao? Tối nay phải đi dùng trộm mới được!】
Ngón tay anh ta luồn vào tóc tôi, bắt tôi – kẻ đang hít lấy hít để – phải ngẩng đầu lên.
"Đủ rồi, đừng nói nữa!" Anh ta như đang nhịn gì đó, đuôi mắt ửng đỏ, run rẩy đến mức khó tin.
Tôi càng thêm hoang mang: "Nói gì cơ? Em có nói gì đâu..."
Đột nhiên eo bị siết chặt, trọng tâm đè lên người anh ta. Một thứ gì đó cứng rắn cứng ngắc đ.â.m vào bụng dưới, cấn đến mức tôi không thể phớt lờ.
"Hoắc Thành Dục, trong túi anh đựng cái gì thế? Sao cứng vậy..." Tôi thò tay xuống dưới mò mẫm. Lát nữa thật sự phải "thành thật đối diện" với nhau, chẳng lẽ còn mang theo thứ này trên người.
Thế là tôi định quẳng nó sang một bên. Nhưng ngay khoảnh khắc nắm lấy, hơi nóng từ lòng bàn tay truyền thẳng vào tim, da đầu tôi lập tức tê dại.
Cái... cái này là——
Tôi đột ngột ngẩng đầu, đ.â.m sầm vào đôi mắt đỏ rực đang kìm nén đến mức sắp mất kiểm soát của người đàn ông.
"Diệp! Chu!"