Phó Nghị Thâm còn trực tiếp hơn cả Hoắc Vân Thâm.
Anh ta vác tôi lên vai, ném thẳng vào phòng tắm.
"Tắm sạch đi." Anh ta ra lệnh.
Tôi nằm bò trên sàn gạch men lạnh lẽo, cảm thấy mình như một con cừu sắp bị đem đi thịt.
Tôi bắt đầu suy nghĩ, rốt cuộc là mùi t.h.u.ố.c lá của Hoắc Vân Thâm dễ ngửi hơn, hay mùi rượu mạnh của Phó Nghị Thâm dễ say hơn.
Hình như đều không tệ?
Phi! Giang Nhất Bạch, mày đang nghĩ cái gì thế! Đây là vấn đề nguyên tắc!
Tôi lề mề tắm xong, khi quấn khăn tắm đi ra, Phó Nghị Thâm đang ngồi bên giường lau chùi con d.a.o găm quân y của mình. Thân d.a.o sáng loáng, ánh hàn quang lạnh lẽo.
Chân tôi lại mềm nhũn.
"Lại... lại đây." Anh ta vỗ vỗ vị trí bên cạnh.
Tôi nhích từng bước một qua đó, ngồi cách xa anh ta tám trượng.
Anh ta nhíu mày, thu d.a.o lại, cánh tay dài vươn ra, trực tiếp kéo tôi vào lòng.
"Trên người em," anh ta vùi đầu vào hõm cổ tôi, hít một hơi thật sâu, giọng nói mang theo một sự thỏa mãn đầy cảm thán: "là mùi cỏ xanh sau cơn mưa."
"Dễ ngửi không?" Tôi thử hỏi.
"Ừ." Anh ta đáp một tiếng, sau đó há miệng, nhẹ nhàng cắn lên tuyến thể sau gáy tôi.
Không đau, nhưng rất tê. Cả người tôi cứng đờ.
Đây là động tác Alpha đánh dấu Omega! Dù tôi không phải Omega nhưng ý nghĩa của động tác này tôi vẫn hiểu!
"Phó Nghị Thâm! Anh làm gì thế!" Tôi vùng vẫy.
"Đừng động." Anh ta ấn tôi lại, giọng nói hơi trầm xuống: "Để tôi ôm một lát, một lát thôi."
Cơ thể anh ta rất nóng, như một lò lửa. Cánh tay ôm lấy tôi hơi run rẩy.
Tôi chợt nhận ra, anh ta không phải đang phát tình với tôi, anh ta đang... nhẫn nhịn. Nhẫn nhịn sự xao động sắp bị tin tức tố kích nổ.
Tôi bỗng thấy hơi mủi lòng.