Ngay lúc tôi sắp bị mùi t.h.u.ố.c lá của Hoắc Vân Thâm làm cho nghẹt thở, cửa phòng bị ai đó đạp văng ra.
Phó Nghị Thâm đứng ở cửa, mặt đen đến mức có thể nhỏ ra nước.
"Hoắc Vân Thâm, buông em ấy ra." Giọng anh ta mang theo cơn thịnh nộ.
Hoắc Vân Thâm dừng động tác, ngẩng đầu, l.i.ế.m liếm khóe môi, vẻ mặt đầy khó chịu: "Phó Nghị Thâm, tốt nhất là cậu nên có một lý do chính đáng."
"Đến lượt tôi rồi." Phó Nghị Thâm nói ngắn gọn súc tích.
Tôi: "..."
Mấy người các anh còn mẹ nó chia ca trực nữa à?!
Hoắc Vân Thâm hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, anh ta chửi thề một câu, không cam lòng mà rời khỏi người tôi.
Tôi vội vàng lồm cồm bò dậy, trốn ra sau lưng Phó Nghị Thâm.
"Em cứ đợi đấy." Hoắc Vân Thâm chỉ tay vào tôi, rồi lại chỉ vào Phó Nghị Thâm: "Còn cậu nữa, đừng tưởng là cậu có thể chiếm được hời."
Nói xong, anh ta sầm sập bỏ đi. Trong phòng chỉ còn lại tôi và Phó Nghị Thâm. Bầu không khí có chút gượng gạo.
"Cái đó... cảm ơn anh nhé." Tôi nhỏ giọng nói.
Phó Nghị Thâm không nói gì, anh ta đi tới bên giường, cúi người nhặt dây áo ngủ bị rơi dưới đất của tôi lên. Sau đó, anh ta quay người, từng bước từng bước đi về phía tôi.
Tôi theo bản năng lùi lại.
"Trốn cái gì?" Anh ta nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi lại trước mặt mình: "Không phải em cũng rất 'mong đợi' sao?"
Ngón tay anh ta mơn trớn trên cổ tay tôi, ánh mắt rực cháy. Lúc này tôi mới phát hiện, cúc áo quân phục của anh ta không biết từ lúc nào đã cởi ra ba viên, để lộ vòm n.g.ự.c rắn chắc.
Mùi rượu mạnh trong không khí cũng trở nên nồng nàn lạ thường.
Tôi muốn khóc quá. Vừa thoát hang sói lại vào miệng cọp.