Tôi xuyên thành một Beta pháo hôi trong một cuốn tiểu thuyết "mua cổ phiếu" vạn người mê.

Chương 6

Mời các bạn CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHDA5LGJj

Ưng Tỷ Comics xin chân thành cảm ơn!

Màn ly gián của tôi bước đầu có hiệu quả.

Hoắc Vân Thâm và Phó Nghị Thâm bắt đầu vì mấy vấn đề vô vị kiểu "hôm nay ai được sở hữu Giang Nhất Bạch" mà lao vào đánh nhau.

Một người là tân quý giới kinh doanh, một người là kiêu tử trong quân đội, đánh nhau một trận cứ gọi là đặc sắc vô cùng.

Tôi ngồi trên ban công tầng hai, vừa cắn hạt dưa vừa cổ vũ cho bọn họ.

"Hoắc Vân Thâm, đúng rồi, đ.ấ.m vào mặt trái hắn đi! Hôm qua hắn cướp đùi gà của tôi!"

"Phó Nghị Thâm, đừng có hèn thế chứ, dùng đòn túm vật của anh đi! Tuần trước hắn xé truyện tranh của tôi đấy!"

Bọn họ đánh càng hăng, tôi càng vui.

Đánh đi, đánh đi, tốt nhất là đánh đến lưỡng bại câu thương, tôi sẽ thừa cơ chuồn mất.

Mộc Hoài Cẩn không biết đã đứng sau lưng tôi từ bao giờ. Cậu ta đưa cho tôi một ly nước trái cây, giọng nói nhàn nhạt: "Xem vui lắm sao?"

Tôi nhận lấy ly nước, chột dạ cười cười: "Cũng... cũng tạm."

"Em tưởng bọn họ thật sự vì em mà ghen tuông tranh giành à?"

Mộc Hoài Cẩn tựa vào lan can, nhìn hai người đang đánh nhau không rời ở dưới lầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

Tim tôi thót lại một cái: "Chẳng lẽ không phải sao?"

"Bọn họ chỉ đang dùng một cách thức mà em khá thích để quyết định xem tối nay ai có thể nhận được sự 'xoa dịu' từ em mà thôi."

Mộc Hoài Cẩn nghiêng đầu nhìn tôi, trong đôi mắt đẹp đẽ kia mang theo một ý vị thâm trầm mà tôi không hiểu nổi: "Về bản chất, chẳng khác gì dã thú trong đấu trường cả."

Hạt dưa trong tay tôi đột nhiên mất hết vị ngon.

Hóa ra, tôi vẫn là kẻ bị vây xem. Bọn họ không phải diễn kịch cho tôi xem, mà là đang dùng cách tôi thích để chơi đùa cùng tôi.

 

back top